Văn lớp 6
Vào 2 năm trước khi đang ở nhà buồn bã thì một tin nhắn đã tới với em đó là tin nhắn mẹ nhắn cho em lúc mẹ còn đang ở công ty. Khi đọc tin nhắn đó không phải là như mọi người nghĩ nó sẽ là một chuyến đi rất xa xỉ đắt tiền nhưng không thứ làm cho em vui không phải một chuyến du ngoại về nơi quê hương yêu dấu của mẹ em nơi chan chứa tình yêu thương vô hạn của mọi người nơi đây. Đọc xong tin nhắn em và chị cùng đi chẩn bị hành lí cho chuyến đi xa đó .
Hai chị em bắt đầu đi bộ từ chung cư đi ra bến xe từ chung cư đi ra đó rất xa khi tới nơi em mới biết nhà ga đông đúc như vậy hai chị em lên xe chiếc xe đó đã đi bao quãng đường xa xôi . cuối cùng em đã về tới nơi ôi chao những cánh đồng vàng ươm màu lúa chín như những dải lụa đắt tiền vậy . xuống xe hai chị em đi bộ tới chỗ gốc đa đã thấy bóng dáng ông ,bà đang đứng đợi chúng em giữa trưa hè nóng bức tiếng ve kêu âm ỉ nhìn thấy ông bà đã đẫn em về nhà ngoại nhà ông bà là một ngôi nhà đơn giản chiếc sân be bé với đàn gà đang mổ lúa ngoài sân . chiếc chõng trước sân . bà biết chúng em đi về sễ đói nên bà đã nấu cơm bày ra chiếc chõng cả nhà quây quần bên mâm cơm đó mâm cơm rất ngon vì nó chan chứa hương vị quê hương . ngủ đậy bà đi xay gạo nấu bánh cho bọn em . tối mam cơm hôm nay đủ vị nào tôm rang ,rau luộc , thịt kho . ăn cơm xong chị và bà đi rửa bát em và ông đi vào nhà lấy quả dưa hấu hôm em đem về biếu ông bà lấy ra bổ xong bà và chị đi rửa bát vừa xong mọi người ngồi ăn quả dưa hấu và ngắm hàng ngàn vì sao trên bầu trời đêm với ánh trăng rực rỡ . không khí đồng quê rất trong lành không toàn khói bụi như trên thành phố mọi người đi lại đông đúc xe chạy ầm ầm . tối ngủ bà kể cho em rất nhiều chuyện cổ tích. Khi về thành phố em đã không muốn về nhưng bắt buộc phải về vì còn đi học mẹ em đã hứa nếu năm lớp 4 này em được học sinh giỏi mẹ sẽ cho em về bà ngoại chơi
Nhưng năm đó lại có sự xuất hiện của covid nên em không thể về bà em đã rất buồn nhưng kỉ niệm ngày đó thì không thể quên nó rất đáng nhớ với em.
Linhha579
Khi nói về một trãi nghiệm khó quên thì đây chính là một trãi nghiệm sâu sắc nhất đối với em và cũng là một sự hối hận vô cùng to lớn.
Có lần, khi em đạt điểm chín, mười, em vội vàng chạy về khoe mẹ. Thấy cái dáng vẻ nhanh nhảu, líu lo như con chim chích, mẹ bật cười. Mẹ ôm em vào lòng, khen em giỏi. Khi ấy em thấy mình thật hạnh phúc. Nụ cười ấy trông thật tươi tắn, làm em vui lây. Mẹ trông thật dịu dàng. Rồi khi em bị điểm kém, mẹ cười khích lệ. Chẳng la chẳng mắng, mẹ chỉ cười. Trong ánh mắt mẹ mang chút gì đó đượm buồn. Nụ cười khiến em đau xót, khiến em cảm thấy tội lỗi. Thật là vô dụng khi em khiến mẹ phải như vậy. Mẹ bảo: "lần sau cố gắng hơn", nhưng khi thấy mẹ như vậy, người em trở nên nặng trĩu. Em cảm thấy thật ngu ngốc khi khiến mẹ cười một cách gượng gạo như vậy. Gía như lúc đó em không ham chơi, giá như lúc đó em không chủ quan rằng mình giỏi thì chuyện này đã không xảy ra...Em thật sự chẳng hiểu được cảm giác của mẹ lúc bấy giờ, chỉ biết nhìn mẹ cười mà cúi đầu xấu hổ. Em rất muốn nói ra lời xin lỗi với mẹ nhưng cổ họng đã ngẹn ứ lại không nói nên lời. Cho đến bây giờ e vẫn nhớ như in ngày ấy...Ngày mà em vẫn chưa thể nói được một lời xin lỗi thật lòng với người mẹ kính yêu của em. Nếu có cơ hội thì em rất muốn nói với mẹ rằng "Mẹ ơi, con đã nợ mẹ một lời xin lỗi, mà cả đời này con vẫn không thể nói được với mẹ...Nhưng bây giờ, con cảm thấy thật hổ thẹn cho những hành động lúc ấy mà con đã làm...
Con thật lòng xin lỗi mẹ, xin lỗi mẹ vì tất, vì những lần làm mẹ buồn lòng, vì con ham chơi không nghe theo lời mẹ chuyên tâm học tập...Con hối hận lắm mẹ ơi!"
$no coppy$
mong được bình chọn hay nhất (●'◡'●)
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247