Gửi cháu ta
Có thể lúc cháu đọc được bức thư này thì ta đã qua đời rồi, chắc cháu đã nghe nhiều về ta, ông ngoại của cháu. Cháu biết không, trong cuộc đời của ông, ông đã vô cùng tự hào khi đã làm một việc có ích cho đất nước, đó kháng chiến chống giặc ngoại xâm. Lúc đó giặc mông đã tràn vào nước ta, ta lúc đó mới 24 tuổi nhưng đã được cử đi chống giặc. Sự thực lúc đó ta rất sợ, ta đã nghĩ làm cách nào để chối bỏ nhưng không được, thế là ta được đưa lên ngựa đi đến vùng chống giặc. Khi đến nơi, ta đã thấy Hưng Đạo Vương đứng đó đợi sẵng. Quá sợ hãi, ta liền nhảy xuống ngựa, quỳ xuống bài kiến Hưng Đạo Vương nhưng ngài đã đỡ ta dậy. Lúc đó ta được đưa vào lều ăn uống. Buổi tối hôm đó, ta không ngủ được liền ra ngoài hưởng gió. Ở đó, ta đã gặp một cậu bạn từ hồi nhỏ. Ta rất vui khi gặp lại cậu ấy. Cả hai nói chuyện với nhau một lúc rồi cùng đi ngủ. Sáng sớm ta được đánh thức bởi cậu ấy. Ta thấy nét mặt cậu ấy vô cùng vội vã. Hỏi thì mới biết chúng ta đang đánh với giặc Mông. Ta vội vàng ngồi dậy, chạy với cậu ây ấy đi lấy binh đao rồi tiếp tục chạy tới nơi diễn ra trận chiến. Điều đầu tiên ta thấy khi chạy tới là tiếng binh đao va vào nhau, tiếng hét, thây người. Nhưng lúc đó bỗng nhiên nỗi sợ của ta biến đâu mất, ta không suy nghĩ liền vao lào giặc chém tới tấp, bạn ta cũng thế, cả hai đánh rất hăng. 1 tên...2 tên...3 tên...20 tên ta và người bạn tiêu diệt ngày càng nhiều giặc. Lúc đó, giặc rút lui, khi ta và người bạn quay về lều thì thấy rằng mọi người đang nhìn hai ta bằng ánh mắc ngưỡng mộ. Hỏi chuyện thì biết rằng họ đã thấy ta và người bạn đánh giặc nên rất ngưỡng mộ. Ta thấy rằng mình có tố chất đánh giặc nên đã xin Hưng Đạo Vương cho ta làm một chức quan nhỏ. Ngài đồng ý cho ta làm một chức tên gì ta không nhớ. Hôm sau, ta và những người lính hừng hực quyết tâm đi ra chiến trường. Ngày hôm đó, chúng ta đã chiến thắng giặc. Ta và người bạn được ra về, ta được làm Chánh phó an phủ xứ còn bạn ta làm Tri phủ. Cả hai làm việc cho tận lúc về hưu và qua đời. Ta chỉ viết đến đây thôi. Chúc cháu trên dương thế sống tốt
Ông của cháu
Lê Quang Minh
( Do ngày xưa chưa có kiến thức nhiều nên mình viết không có độc lập- tự do hay gì hết nhé, cho giống ngày xưa ấy mà, còn nội dung trận chiến do mình bịa ra nên sẽ có nhiều chi tiết không đúng với lịch sử, mong bạn thông cảm)
Gửi cháu ta
Có thể lúc cháu đọc được bức thư này thì ta đã qua đời rồi, chắc cháu đã nghe nhiều về ta, ông ngoại của cháu. Cháu biết không, trong cuộc đời của ông, ông đã vô cùng tự hào khi đã làm một việc có ích cho đất nước, đó kháng chiến chống giặc ngoại xâm. Lúc đó giặc mông đã tràn vào nước ta, ta lúc đó mới 24 tuổi nhưng đã được cử đi chống giặc. Sự thực lúc đó ta rất sợ, ta đã nghĩ làm cách nào để chối bỏ nhưng không được, thế là ta được đưa lên ngựa đi đến vùng chống giặc. Khi đến nơi, ta đã thấy Hưng Đạo Vương đứng đó đợi sẵng. Quá sợ hãi, ta liền nhảy xuống ngựa, quỳ xuống bài kiến Hưng Đạo Vương nhưng ngài đã đỡ ta dậy. Lúc đó ta được đưa vào lều ăn uống. Buổi tối hôm đó, ta không ngủ được liền ra ngoài hưởng gió. Ở đó, ta đã gặp một cậu bạn từ hồi nhỏ. Ta rất vui khi gặp lại cậu ấy. Cả hai nói chuyện với nhau một lúc rồi cùng đi ngủ. Sáng sớm ta được đánh thức bởi cậu ấy. Ta thấy nét mặt cậu ấy vô cùng vội vã. Hỏi thì mới biết chúng ta đang đánh với giặc Mông. Ta vội vàng ngồi dậy, chạy với cậu ây ấy đi lấy binh đao rồi tiếp tục chạy tới nơi diễn ra trận chiến. Điều đầu tiên ta thấy khi chạy tới là tiếng binh đao va vào nhau, tiếng hét, thây người. Nhưng lúc đó bỗng nhiên nỗi sợ của ta biến đâu mất, ta không suy nghĩ liền vao lào giặc chém tới tấp, bạn ta cũng thế, cả hai đánh rất hăng. 1 tên...2 tên...3 tên...20 tên ta và người bạn tiêu diệt ngày càng nhiều giặc. Lúc đó, giặc rút lui, khi ta và người bạn quay về lều thì thấy rằng mọi người đang nhìn hai ta bằng ánh mắc ngưỡng mộ. Hỏi chuyện thì biết rằng họ đã thấy ta và người bạn đánh giặc nên rất ngưỡng mộ. Ta thấy rằng mình có tố chất đánh giặc nên đã xin Hưng Đạo Vương cho ta làm một chức quan nhỏ. Ngài đồng ý cho ta làm một chức tên gì ta không nhớ. Hôm sau, ta và những người lính hừng hực quyết tâm đi ra chiến trường. Ngày hôm đó, chúng ta đã chiến thắng giặc. Ta và người bạn được ra về, ta được làm Chánh phó an phủ xứ còn bạn ta làm Tri phủ. Cả hai làm việc cho tận lúc về hưu và qua đời. Ta chỉ viết đến đây thôi. Chúc cháu trên dương thế sống tốt
Ông của cháu
Lê Quang Minh
( Do ngày xưa chưa có kiến thức nhiều nên mình viết không có độc lập- tự do hay gì hết nhé, cho giống ngày xưa ấy mà, còn nội dung trận chiến do mình bịa ra nên sẽ có nhiều chi tiết không đúng với lịch sử, mong bạn thông cảm)
Lịch sử là môn khoa học nghiên cứu về quá khứ, đặc biệt là những sự kiện liên quan đến con người. Đây là thuật ngữ chung có liên quan đến các sự kiện trong quá khứ cũng như những ghi nhớ, phát hiện, thu thập, tổ chức, trình bày, giải thích và thông tin về những sự kiện này. Những học giả viết về lịch sử được gọi là nhà sử học. Các sự kiện xảy ra trước khi được ghi chép lại được coi là thời tiền sử.
Nguồn : Wikipedia - Bách khoa toàn thưLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247