`2.` a) - Cụm từ "ta với ta" trong bài "Qua đèo ngang" của bà Huyện Thanh Quan là chỉ riêng 1 người, đó chính là nhà thơ.
→ Thể hiện nỗi cô dơn nỗi buồn, nỗi nhớ nước thương nhà thấm thía, xót xa, không có người chia sẻ của bà Huyện Thanh Quan. Đã buồn lại càng buồn thêm, để rồi nỗi buồn đó kết đọng thành 1 hình khối.
⇒ Như vậy, cụm từ đã khẳng định lại nỗi cô đơn, trống trải của tác giả trước thiên nhiên rộng lớn.
b) BPTT: Điệp âm, đảo ngữ và phép đối
→ điệp âm “con cuốc cuốc” và “cái gia gia” đã tạo nên âm hưởng dìu dặt, du dương nhưng vô cùng não nề thấm đến tâm can.
→ Đảo ngữ
→ Phép đối: Nhớ nước – Thương nhà ; đau lòng – mỏi miệng ; con quốc quốc – cái gia gia.
c) Tác giả đã sử dụng giọng thơ chậm rãi, sâu lắng kết hợp với dấu phẩy ở các câu trời, non ,nước . Sử dụng đại từ "ta" kết hợp quan hệ từ " với" nhằm nhấn mạnh cảnh vật, tâm trạng của bà Huyện Thanh Quan. Cụm từ " ta với ta" ở cuối câu chỉ bà Huyện Thanh Quan một mình đối diện với chính mình, giữa khung cảnh Đèo Ngang rộng lớn, mênh mông. Tác giả với nỗi cô đơn tuyệt đối, nỗi nhớ nước, thương nhà da diết. Đọc bài thơ ta thấy được nữ sĩ bước đi trên đỉnh Đèo rồi dừng chân đứng lại. Trước mắt nhà thơ là cảnh trời, non, nước mênh mông, bao la, trống vắng nhưng rời rạc, không có sự liên kết.
Trả lời câu 2:
a) Bài thơ khép lại với cụm từ "ta với ta"-nhấn mạnh sự cô đơn tuyệt đối của nhà thơ. Đó chính là một nỗi buồn, cô đơn, không còn ai để san sẻ, chỉ ta mới hiểu đc lòng ta mà thôi. Vì thế, nỗi cô đơn càng tăng lên gấp bội. Tuy nhiên, đây không phải là nỗi cô đơn tiêu cực, bị lụy mà là nỗi lòng đau đáu, thiết tha của nữ sĩ Thanh Quan với đất nước, với gia đình. Nó đáng cảm thông và trân trọng.
b) Hai câu kết đã bộc lộ trực tiếp tâm trạng cô đơn, tróng vắng, lẻ loi, một mình đối diện với chính mình giữa vũ trụ bao la, rộng lớn.
c) Trong tác phẩm "Qua Đèo Ngang" của bà Huyện Thanh Quan đã viết:
"Dừng chân đứng lại, trời, non, nước
Một mảnh tình riêng, ta với ta."
Đây quả là một trong những đoạn thơ hay nhất của tác phẩm của bà. Nhịp thơ ngắt lại độc đáo, tạo ấn tượng mạnh về thiên nhiên rộng lớn, nhưng nó k hòa hợp vào nhau mà giữa chúng có sự khác biệt, gợi lên sự đơn lẻ. Cảnh vật mở ra vô cùng vô tận mà con người thì lại đơn lẻ, cô đơn, chống trải. Nỗi buồn của nhà thơ như trải ra, như hòa cùng và cắm sâu vào cảnh vật. Phép đối giữa "trời", "non", "nước" gợi sự bao la, rộng lớn với "một mảnh tình riêng" là nỗi buồn khép kín, lẻ loi, cô dơn của nhân vật trữ tình. Bài thơ khép lại với cụm từ "ta với ta"-nhấn mạnh sự cô đơn tuyệt đối của nhà thơ. Đó chính là một nỗi buồn, cô đơn, không còn ai để san sẻ, chỉ ta mới hiểu đc lòng ta mà thôi. Vì thế, nỗi cô đơn càng tăng lên gấp bội. Tuy nhiên, đây không phải là nỗi cô đơn tiêu cực, bị lụy mà là nỗi lòng đau đáu, thiết tha của nữ sĩ Thanh Quan với đất nước, với gia đình. Nó đáng cảm thông và trân trọng. Và hai câu kết đã bộc lộ trực tiếp tâm trạng cô đơn, tróng vắng, lẻ loi, một mình đối diện với chính mình giữa vũ trụ bao la, rộng lớn. Bài thơ này đc tác giả sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình- một bút pháp quen thuộc trong thơ Trung Đại. Có lẽ em cũng phần nào thấu hiểu đc nỗi lòng của tác giả.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247