Trang chủ Ngữ văn Lớp 6 Hãy viết bài văn chia sẻ voứi mọi người một...

Hãy viết bài văn chia sẻ voứi mọi người một kỉ niệm khiến em hối hận. Mọi người giải nhanh giúp e nhé ~~Lưu ý đây là dạng cải cách mới có kiến thức lớp 6 , L8,

Câu hỏi :

Hãy viết bài văn chia sẻ voứi mọi người một kỉ niệm khiến em hối hận. Mọi người giải nhanh giúp e nhé ~~Lưu ý đây là dạng cải cách mới có kiến thức lớp 6 , L8,L9

Lời giải 1 :

Không có ai sinh ra đã là người hoàn hảo. Sẽ có một lúc nào đó trong cuộc sống bạn mắc phải sai lầm. Có những sai lầm còn trở thành điều khiến bạn hối hận. Khi còn bé em cũng gây ra một sai lầm mà sai lầm ấy đã trở thành một kỉ niệm buồn mà em luôn thấy hối hận mỗi khi nhớ lại.

Chuyện xảy ra khi em học lớp một. Em và các bạn trong xóm hay chơi đùa cùng nhau. Lúc nào được nghỉ học, không phải đến trường là chúng em lại tụ tập chơi trốn tìm, bịt mắt bắt dê. Hôm ấy, như thường lệ trò trốn tìm bắt đầu. Trong khi tìm chỗ trốn, em nghĩ ra trốn ở nhà mình hẳn là sẽ không ai tìm được nên chạy như bay vào nhà. Em vô tình đụng vào chiếc bình hoa bằng sứ mà bố rất thích. Bình hoa rơi xuống đất vỡ "choang", những mảnh sứ bắn đầy xuống sàn nhà. Em hoảng sợ đứng im thì thấy Lan  chạy qua. Lan cũng đang trốn ở trước nghe tiếng động lớn nên chạy qua. Bạn ấy giúp em quét những mảnh vỡ rồi cùng nhau đi chơi tiếp. Lan nói không sao nhưng lòng em cứ lo lắng mãi. Em không biết giải thích như thế nào với bố. Bố rất quý bình hoa ấy, nếu nói là mình mải chơi làm vỡ chắc chắn em sẽ bị một trận đòn.

Em suy nghĩ không biết phải làm sao. Mình có thể đổ lỗi cho ai đó, chỉ cần bố không biết thì sẽ không sao cả. Ngay lúc ấy, em nhìn thấy con mèo Mun đang chạy nhảy trước cửa. Em chợt nghĩ: “Hay là bảo con Mun nhảy vỡ”. Mun vố nghịch ngợm, không biết bao nhiêu lần bố mẹ răn đe nó, nhốt vào mà nó không sợ. Bảo nó làm vỡ, bố mẹ sẽ tin ngay. Vậy là suốt cả buổi chiều em thấp thỏm nghĩ cách nói cho hợp lí.

Tối muộn bố mẹ mới đi làm về. Lúc đi ngang qua cửa, thấy mảnh vỡ bình hoa trong thùng rác, bố  nhìn lên trên bàn rồi nghiêm mặt hỏi em:

- Sao bình hoa bố để trên bàn lại bị vỡ?

Dù đã chuẩn bị từ trước để nói dối nhưng em vẫn ấp úng trả lời:

- Tại con mèo Mun nhà mình nhảy qua làm vỡ ạ. Nó chạy đuổi theo con bướm nên đạp vào bình hoa của bố.

Bố nghe vậy liền giận dữ nhốt con mèo Mun vào, dặn mẹ phải rèn cho nó không được phá đồ lung tung nữa. Em thở phào nhẹ nhõm, Mun to béo như vậy, nếu nó nhảy qua đạp vào bình hoa thì bình hoa cũng sẽ vỡ. Nhưng nhìn con mèo bị nhốt, em chợt thấy hối hận. Em định sáng hôm sau sẽ nhận lỗi với bố. Vậy mà đêm ấy mẹ buộc nó bên ngoài nhà nên bị người ta bắt mất. Em òa khóc kể lại sự thật cho bố mẹ và cả Lan. Bố mẹ không vui vì em đã nói dối nhưng vẫn an ủi em. Bố bảo:

- Xóm ta mấy hôm nay đều bị mất chó mèo. Mun nhà ta béo như vậy nên bị chúng để ý. Nhưng từ sau con không được nói dối, làm sai phải biết nhận lỗi và sửa sai. Không đổ lỗi cho người khác. Bình hoa vỡ rồi bố rất buồn. Nhưng nếu con lừa dối bố mẹ, bố mẹ còn buồn lòng hơn.Lan nghe chuyện cũng khuyên em không nên quá buồn, đó là một bài học để em rút kinh nghiệm.

Em nghe theo lời bố mẹ và Lan. Chuyện đã qua từ lâu nhưng em luôn hối hận vì hành động của mình. Em tự ghi nhớ câu chuyện như một lời nhắc nhở bản thân phải biết sống thật thà hơn để không làm tổn thương người khác.

cho 5 sao nha

Thảo luận

Lời giải 2 :

Bị điểm kém đối với nhiều người có lẽ chẳng phải là điều gì quá ghê gớm, thế nhưng đối với với một học sinh được xếp nhất lớp, thì đó là một sự xấu hổ vô cùng với bạn bè, với thầy cô và cả sự sợ hãi nếu như bố mẹ biết. Thế nên một đứa như tôi đã làm một việc rất hài hước và ngờ nghệch. Lúc đó là thời lớp 5, khi mọi đứa trẻ đã bắt đầu lớn đã có suy nghĩ riêng và cũng nhận thức được tầm quan trọng của sĩ diện, lớp chúng tôi có sự phân bì rất lớn giữa những cá nhân có lực học tốt nhất lớp. Và bản thân tôi luôn là đứa đứng đầu, lại là lớp trưởng thế nên mẹ tôi tự hào về tôi lắm, cô chủ nhiệm cũng rất thích nói về tôi khi họp phụ huynh. Rồi có một ngày trong buổi kiểm tra thường xuyên, chẳng biết đầu óc tôi lú lẫn thế nào lại làm sai hai trên tổng số ba bài, kết quả là tôi được ba điểm, khi phát bài tôi sốc vô cùng. Tôi cảm thấy mặt mình nóng lên, tôi vội cất bài kiểm tra của mình đi. Cả buổi học hôm ấy tôi không thể vui vẻ nổi, tôi lại nghĩ đến mẹ và tôi tìm cách giấu bài kiểm tra, bởi sợ mẹ sẽ thất vọng và sẽ buồn vì tôi lắm. Tôi đã giấu nó ở ngăn trong cùng của cặp sách, rồi khóa lại chỉ đơn giản vì tôi nghĩ mẹ sẽ không bao giờ lục cặp sách của tôi đâu. Ai ngờ tôi đã lầm, mẹ đã tìm ra bài kiểm tra của tôi, nhưng mẹ không mắng tôi mà mẹ chỉ lắc đầu cười nói với tôi: “Mẹ chưa thấy đứa nào dốt như mày, ai đời lại đi giấu bài kiểm tra trong cặp sách, tưởng mẹ không xem chắc, ít nhất ngày xưa mẹ còn biết thủ tiêu nó đi cơ. Sao mẹ sinh ra mày mà mày lại chẳng thông minh được như mẹ gì cả”. Tôi đứng hình với câu nói hóm hỉnh của mẹ, bỗng tôi thấy mình ngốc thật, đúng là trẻ con thì khó mà nghĩ xa xôi được. Sau đó mẹ nhẹ nhàng nói với tôi: “Mẹ nói nhé, con người cũng có lúc sai lầm, có lúc thất bại, nhìn xem bố mẹ trồng cà phê đâu phải chưa từng có cây bị chết, nhưng chính từ những cây chết đó bố mẹ mới rút được kinh nghiệm để trồng thành công cả vườn cà xanh tốt như bây giờ. Học tập cũng vậy, điểm kém là để con phấn đấu và không lơ là trong học tập, đó là tiếng chuông cảnh tỉnh dành cho con, chứ không việc gì phải xấu hổ, người có bản lĩnh chính là người đứng lên từ thất bại để thành công con ạ”. Những lời mẹ nói từ lâu ấy, tôi vẫn nhớ mãi đến hôm nay, tôi không biết nó là bài học thứ bao nhiêu mẹ dạy, mẹ ít ch ữ nhưng những gì mẹ dạy đều quý giá vô cùng. Nghĩ vậy tôi lại càng yêu mẹ hơn. Tuổi thơ của tôi lại có thêm một ký ức về lần phạm lỗi ngô nghê nhưng đắt giá.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 6

Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!

Nguồn : ADMIN :))

Copyright © 2021 HOCTAP247