Khi những hạt sương sớm còn lấm tấm trên tán lá non, khi những tia nắng ấm đầu tiên của một tuần mới bắt đầu soi rọi khắp phố phường, Em chuẩn bị bắt đầu cho cuộc hành trình quen thuộc của mình để đến với ngôi trường thân yêu.
Trong bộ đồng phục trắng tinh với chiếc cặp xách xinh xắn ,em trèo lên chiếc xe máy cũ của ba và hai cha con cùng nhau chạy xe đi trên con đường nhỏ thân thuộc. Hai bên đường những tia nắng lúc nãy còn nhạt nhòa mà giờ đây đã là mảng mật vàng trải dài khắp phố. Trên đường đi em bắt gặp rất nhiều người quen, lúc nào gặp họ em cũng chào thật to:"Con chào cô sáu, chào dì hai, chàu bác năm,..." Vì ba em dặn khi gặp người lớn phải chào mới là bé ngoan nên đi đâu em cũng chào vì em luôn muốn làm con ngoan của ba . đi một chút thì đến đường lớn, ở ngoài này khác hẳn trong con đường nhỏ, tấp nập hơn, ồn ào hơn, và cũng nhộn nhịp vui tươi hơn nữa! Mọi người ai ai trông cũng rất vội vã để đi làm, đi học, mọi người cũng đeo khẩu trang để phòng dịch bệnh, và khói bụi. có những cửa hàng bắt đầu chuẫn bị cho một ngày, một tuần làm việc mới, có những cô chú bán hàng đểy chiếc xe nhỏ ra, bên trong là những ổ bánh mì buổi sáng giòn rụm và thơm ngon . Đi một chút nữa là đến trường rồi, Cổng trường đông nghịt. Tiếng xe cộ, tiếng cười nói của những bạn học sinh tạo thành một âm thanh thật năng động! Em tạm biệt ba rồi hòa vào dòng học sinh vội vã.
Tuy ngày nào em cũng đi cùng một con đường từ nhà đến trường, nhưng em cảm thấy mỗi ngày con đường thân quen ấy lại có một điều gì đó rất khác biệt,nó thay đổi mỗi ngày và điều đó làm em cảm thấy thêm yêu con đường này hơn.
Sáng nào cũng vậy, cứ bảy giờ sáng là em lại đi bộ từ nhà đến trường. Con đường từ nhà đến trường đã gắn bó và trở nên thân thuộc với em, dù có nhắm mắt, hình ảnh con đường vẫn hiện lên thật rõ ràng trong mắt em.
Con đường từ nhà đến trường rất ngắn, em chỉ đi bộ khoảng 15 phút là tới trường. Bầu trời trong xanh, không khí trong lành và dễ chịu. Ông mặt trời chiếu những tia nắng vàng khắp nơi. Gió đưa nhè nhẹ, đùa nghịch mái tóc em. Em tung tăng đến trường. Hàng cây dâu da hai bên đường tỏa bóng mát, che nắng cho em trong những buổi trưa hè nắng gắt. Đi dưới hai hàng cây râm mát, cái nắng của trưa hè không còn trở nên đáng sợ nữa. Và những buổi sáng sớm, nếu để ý kỹ em còn ngửi thấy mùi hoa dâu da xoan thoang thoảng thơm trong gió. Con đường đến trường trở nên đẹp hơn và đáng yêu hơn mỗi buổi sáng đến trường.
Dưới lòng đường, xe cộ cũng tấp nập qua lại. Các phương tiện đi lại như mắc cửi, ai cũng vội vã đi nhanh cho kịp giờ làm việc. Những âm thanh huyên náo phá vỡ đi sự bình yên và tĩnh lặng của con đường đến trường. Con đường giờ đây lại mang bộ mặt vui nhộn, tưng bừng.
Em luôn đi bộ trên vỉa hè. Vỉa hè cũng là một người bạn thân thiết của em. Ngày nào em cũng đi trên vỉa hè rộng và thoáng. Những viên gạch xanh đỏ được xếp thẳng hàng dưới chân em.
Con đường đến trường của em còn đi qua một cái bệnh viện. Mỗi khi đi qua, như một thói quen, em đều nhìn vào sân bệnh viện. Ở đây có bệnh nhân, bác sĩ và cả người bệnh nhà bệnh nhân nữa. Người đưa bệnh nhân đến khám thì có vẻ mặt lo lắng, người đến đón bệnh nhân ra viện thì lộ vẻ hân hoan.
Em cứ mải mê ngắm nhìn cảnh vật trên đường mà quên mất đã đến trường. Ngày nào em cũng đi trên con đường quen thuộc ấy. Nhưng mỗi ngày, em lại khám phá ra một vẻ đẹp của con đường. Con đường đã trở thành một người bạn thân thiết của em.
Tiếng Việt, cũng gọi là tiếng Việt Nam Việt ngữ là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc.
Nguồn : Wikipedia - Bách khoa toàn thưLớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều mà sắp phải xa trường lớp, thầy cô, ban bè thân quen. Đây là năm mà các em sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng các em đừng lo nhé mọi chuyện sẽ tốt lên thôi !
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247