câu 1 : Trong lòng mẹ của Nguyên Hồng
Tôi đi học của Thanh Tịnh
Tức nước vỡ bờ của Ngô Tất Tố
Lão Hạc của Nam Cao
câu 2:đoạn trích tức nước vỡ bờ và truyện ngắn lão hạc được sáng tác theo phong các hiện thực, phản ánh cuộc đời và tính cách của người nông dân trong xã hội cũ, Họ là người sống khổi cực vì bị áp bức bóc lột nặng nề, phải chịu sưu thuế nặng. cuộc sống của họ lâm vào cảnh bần cùng, bế tắc. Tuy vậy, họ có những phẩm chất đnags quý là trong sạch, lương thiện,giàu tình yêu thương. Họ quyết liệt phản kháng hoặc thậm chí chọn cái chết để giữ gìn nhân phẩm của mình.
1) Gồm có : -Trong lòng mẹ (trích Những ngày thơ ấu- Nguyên Hồng)
-Tôi đi học (Thanh Tịnh)
-Tức nước vỡ bờ (Chị Dậu-Ngô Tất Tố)
-Lão Hạc (Nam Cao)
2)
Trong văn học hiện thực phê phán (trước 1945) có thể nói đề tài về người nông dân là vô cùng quen thuộc. Trong cái đói khổ cùng cực, ở cái xã hội tàn nhẫn chà đạp bức ép ấy đã biết bao con người biến chất? Đã có bao con người tha hóa, trở nên xấu xa chỉ vì miếng ăn? Nhưng trong cái màn đêm ấy vẫn le lói những con người tuy đói khổ mà vẫn giữ được sự trong sạch, lòng tự trọng của mình. Điển hình phải kể đến Chị Dậu (Tức nước vỡ bờ -NTT) và lão Hạc (Lão Hạc- NC) - những con người dù cùng đường mà vẫn giữ trọn được những phẩm chất tốt đẹp.
Đầu tiên khi đọc hai tác phẩm này điều ta phải thốt lên rằng đó là cuộc sống của người nông dân thật bần cùng, khốn khổ! Trước hết là chị Dậu. Chị là một trong số đó là một người nông dân nghèo, vì phải đóng tiền sưu thuế của chồng nên chị phải bán đứa con gái đầu lòng là cái Tý mới lên 7 tuổi cho nhà Nghị Quế bên thôn Đoài, để lấy tiền trả sưu cho chồng. Oái oăm thay cái lũ bất lương ấy chúng bắt nhà chị phải đóng cho cả suất sưu cho chú Hợi- người em chồng đã mất . Không thấy tiền bọn nhà lý trưởng và tên cai lệ đã vác anh Dậu ra đình và đánh cho anh Dậu một trận ''thừa sống thiếu chết'' đến mức anh bị thương nặng phải để người dân bê về. Bà lão hàng xóm thương tình, ái ngại cho nhà chị bát gạo. Chị Dậu nấu cháo, bê lên cho anh Dậu ăn nhưng chưa kịp ăn thì bọn nhà lý trưởng và cai lệ đã sồng sộc nào là ''dây thừng, tay thước, roi...'' tiến vào nhà đòi anh Dậu. Thật đúng như Nguyễn Du từng than ''Một ngày lạ thói sai nha/ Làm cho khốc liệt chẳng qua vì tiền''. Vì đồng bạc mà bọn chúng không thương tiếc một sinh mệnh. vì thương chồng và sợ hãi chị Dậu đã phải dùng những lời lẽ để nói lại bọn chúng. Nhưng Dù cho chị Dậu có cầu xin tha thiết nhưng bọn nhà lý trưởng vẫn không tha đã vậy chúng còn đánh chị. Cùng đường, chị đành vùng lên chống trả lũ đầu trâu mặt ngựa độc ác ấy.
Cái đẹp sáng lạn của chị đầu tiên chính là lúc chị ân cần múc cháo cho chồng. Sự dịu dàng, hiền thục, yêu thương chồng của một người vợ đảm đang đáng quý, đáng trân trọng biết nhường nào! Chị Dậu đã dành hết cả tình yêu thương cho chồng bằng cả tấm lòng: được bà hàng xóm cho bát gạo, chị vội vàng đi nấu cháo ngay lập tức. Khi cháo chín, chị ''bắc ra giữa nhà, múc la liệt ra bát, quạt cho chóng nguội''. Lại ''rón rén'' bưng một bát đến chỗ chồng nằm rồi còn bế đứa con ,ngồi chờ xem chồng ăn có ngon miệng không. Chị chăm sóc chu đáo cho chồng rồi ra sức bảo vệ chồng: chị tha thiết van xin đám cai lệ và người nhà lý trưởng tha cho chồng mình, xin được khất tiền sưu. Khi van xin không được, khóc lóc không thành, chị đã đứng dậy đấu lí với chúng dù biết rằng tai họa có thể ập xuống đầu mình nhưng để bảo vệ chồng, chị không sợ hãi. Đấu lí không thành, '' chó cùng giứt dậu'' thậm chí chúng còn đánh chị và nhảy bổ đến chỗ anh Dậu, căm tức, uất ức đến tột cùng, chị đã vùng lên đấu lực với chúng dù biết rằng sẽ phải tù, phải tội. Đấy chính là đạo lý có áp bức có đấu tranh, bị bọn chúng đánh, hành hạ chị Dậu nhất quyết không cam!ở chị ta thấy vẻ đẹp của người phụ nữ lực điền, và giàu lòng yêu thương.
Còn lão Hạc trong tác phẩm của Nam Cao lại là một ông lão bên ngoài gàn dở, khùng khùng nhưng bên trong chứa đựng đầy tình yêu thương và lòng tự trọng, trong sáng. Chúng ta thương cảm cho chị Dậu- người phụ nữ nông dân sống dưới chế độ phong kiến thực dân bao nhiêu thì khi ta đọc tác phẩm "Lão Hạc" của Nam Cao ta lại càng cảm thấy xót xa, xót thương cho số phận người nông dân với cuộc sống mòn mỏi người con nơi đồn điền cao su xa xôi và mong chờ cái hy vọng mong manh về cuộc sống hạnh phúc. Nhưng dần dà sự buồn bực cùng cô đơn gặm nhấm từ tâm hồn cho đến thể xác già nua, cằn cỗi của Lão Hạc bấy nhiêu. Lão Hạc là một người nông dân nghèo, vợ mất sớm, con trai lão vì không cưới được người con gái hắn yêu thương nên phẫn chí bỏ đi đồn điền cao su. Lão Hạc phải sống cô đơn buồn tủi, trong những ngày xa con, Lão chỉ có "cậu Vàng" là kỉ vật của đứa con dứt ruột làm bạn, cùng trải qua cuộc sống bơ vơ. Nhưng rồi do hoàn cảnh quá ngặt nghèo Lão buộc phải bán đi cả người bạn thân thiết nhất của mình. Lão Hạc hàng ngày phải làm thuê gánh mướn để kiếm ăn qua ngày, khi không còn có sức để đi làm thuê nữa thì Lão chế được gì thì ăn ấy nào là củ khoai, củ ráy.. cho no bụng qua ngày. Sau khi Lão bán Cậu Vàng người bạn tri âm của Lão. Lão đã rất khổ tâm và dằn vặt, lão đã quyết định gửi nhờ tài sản cho ông giáo. Cùng đường thì Lão cũng phải kết liễu cuộc đời mình bằng bả chó xin được của Binh Tư. Cái chết của Lão Hạc thật đau đớn và dữ dội làm ta đau xót tận tâm can.
Tuy bị rơi vào hoàn cảnh cùng đường nhưng ở mỗi người nông dân vẫn sáng lên những vẻ đẹp thật đáng quý về nhân vật Lão Hạc chúng ta vẫn nhìn thấy hình ảnh giàu lòng thương con. Lão luôn ăn năn, day dứt vì nghĩ mình đã không làm tròn bổn phận của người làm cha, vì lão nghèo mà con lão chẳng cưới được cô thiếu nữ năm nào con trai lão thầm thương trộm nhớ. Lão đã cố gắng dành dụm tiền cho con, quyết giữ trọn cho con mảnh vườn. Lão dù có bị bệnh tật, đói nghèo nhưng Lão vẫn không dám đụng vào số tiền dành dụm của con, càng không dám sờ vào mảnh vườn mà vợ lão thắt lưng buộc bụng dành cho cậu con trai. Lão tìm đến cái chết như một cách bảo vệ tình cha dành cho con đến nỗi Lão không muốn ăn vào số tiền, vào mảnh vườn của con “Thẻ của nó, người ta giữ. Hình của nó, người ta chụp rồi. Nó lại đã lấy tiền của người ta. Nó là người của người ta rồi, chứ đâu còn là con tôi nữa?”. Tuy rơi vào hoàn cảnh khó khăn nhưng ở Lão ta vẫn thấy được một người nông dân nhân hậu và giàu lòng tự trọng qua những hình ảnh: Lão rất yêu cậu Vàng, coi nó như con, cùng trò truyện tâm sự cùng với nó. Lão đã đau đớn và dằn vặt khi bán cậu Vàng và đã chọn cái chết như một cách chuộc tội với nó ''Cái miệng lão méo xệch..'' (cậu chép đoạn văn lão Hạc khóc vào nhé mình lớp 9 nên quên rồi). Cái hình ảnh Lão đã kiên quyết từ chối sự giúp đỡ của ông giáo, rồi đến khi mất Lão đã gửi cho ông giáo 30 đồng bạc lo may chay nhưng thực tâm cốt là để không làm phiền bà con hàng xóm. Đó liệu có phải là sự tự trọng của Lão. và thứ khiến ta ám ảnh là cái chết dữ dội đau thương hôm ấy : Cái chết vô cùng dữ dội và bi thảm: “Lão Hạc đang vật vã ở trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, hai mắt long sòng sọc. Lão tru tréo, bọt mép sùi ra, khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một cái, nẩy lên. Hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên người lão. Lão vật vã đến hai giờ đồng hồ rồi mới chết.” cái chết nhưng là sự tố cáo xã hội phong kiến thực dân thối nát, tàn ác!
Thông qua hai tác phẩm trên ta thấy bằng ngòi bút hiện thực xuất sắc, cách kể truyện hấp dẫn đã khắc họa nhân vật tài tình, Nam Cao và Ngô Tất Tố đã làm nổi bật vẻ đẹp và số phận của người nông dân Việt Nam trước cách mạng Tháng Tám ''đói cho sạch rách cho thơm''. Qua đó, các tác giả cất lên tiếng nói tố cáo xã hội và bày tỏ niềm cảm thương sâu sắc cho số phận của người nông dân. Cám ơn hai nhà văn vì đã tái hiện phần nào số phận và vẻ đẹp của ng nông dân trong xã hội cũ để từ đó chúng ta cảm thấy trân trọng thêm cuộc sống hiện tại.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247