Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Biểu cảm về tác phẩm văn học:bạn đến chơi nhà...

Biểu cảm về tác phẩm văn học:bạn đến chơi nhà và Qua đèo ngang Giúp mình ,mình cần rất gấp câu hỏi 111594 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Biểu cảm về tác phẩm văn học:bạn đến chơi nhà và Qua đèo ngang Giúp mình ,mình cần rất gấp

Lời giải 1 :

*Bạn tham khảo nha*

*Dàn ý:

1. Mở bài

- Giới thiệu tác phẩm văn học

2. Thân bài

- Mô tả những cảm xúc, suy nghĩa do tác phẩm gợi lên

3. Kết bài

- Ấn tượng chung về tác phẩm

*Bài tham khảo:

- Bài thơ "Bạn đến chơi nhà"

  Bài thơ "Bạn đến chơi nhà" của tác giả Nguyễn Khuyến thể hiện những nét sắc đậm về tình bạn tri kỉ, không coi trọng vật chất và được thể hiên qua 8 câu thơ. Tác giả là một người có hoàn cảnh thiếu thốn nên khi bạn đến chơi không có gì để tiếp đãi nhưng ngược lại tác giả có một tâm hồn rộng mở, luôn quý trọng tình bạn hơn những thứ vật chất.

  "Bạn đến chơi nhà" được thể hiện sự vui mừng của tác giả khi bạn đến chơi:

"Đã bấy lâu nay, bác tới nhà"

  Câu thơ trên được thể hiện bởi cách xưng hô kính trọng, gọi nhau thâu thiết bằng "bác". Thể hiện được sự vui mừng khi khác đến chơi là bạn mình.

  Tuy nhiên, khi bạn đến chơi thì tác giả đã không tiếp đãi chu đáo vì hoàn cảnh thiếu thốn.

"Bác đến chơi đây, ta với ta"

  Qua câu thơ trên đã thể hiện được tình bạn bè mà không cần thứ vật chất. Chính tỏ bạn của tác giả là một người coi trọng tình bạn mà không quan tâm đêbs những thứ khác. Thể hiện được tình cảm bạn bè, sự quý trọng nhau không dựa vào những thứ vật chất bề ngoài.

 

- Bài thơ "Qua đèo ngang"

"Bước qua đèo ngang, bóng xế tà

Cỏ cây chen lá, đá chen hoa"

  Qua hai câu thơ đầu tiên của bài thơ "Qua đèo ngang", bà Huyện Thanh Quan đã nói lên được khung cảnh ở đèo ngang hoang vắng, cây cỏ xum xuê, rậm rạp. Bằng biện pháp nghệ thuật liệt kê và điệp ngữ. Tác giả đã mang lại nơi đây một khung cảnh vắng vẻ, nhiều cây cỏ khi bà bước chân đến vào buổi chiều tối.

"Long khom dưới núi, tiều vài chú

Lác đác bên sông, chợ mấy nhà"

   Nghệ thuật đảo ngữ, từ láy gợi hình đã mang lại cho hai câu thơ này thêm sức sống. Lấp ló người dân sống ở nơi hẻo lánh này. Hoạt động của chú tiểu là "lom khom", nói đến chú tiểu làm việc cần cù ở dưới núi. "Lác đác" chỉ những sự vật mới hoặc chỉ số ít. Tạo nên khung cảnh không còn vắng vẻ.

"Nhớ nước đau lòng, con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng, cái gia gia"

   Tác giả tiếp tực sử dụng biện pháp đão ngữ, đưa vị ngữ lên đầu để biểu đạt ý của câu thơ. Đồng thời còn chơi chữ: "con quốc quốc", "cái gia gia". Đã thể hiện tâm trạng nhớ nước, thương nhà của tác giả là bà Huyện Thanh Quan.

"Dừng chân đứng lại, trời, non, nước

Một mảnh tình riêng, ta với ta."

   Miêu tả được một khoảng không gian rộng lớn và hùng vĩ cùng với sự xuất hiện của con người. Sự cô đơn, tuyệt vọng của tác giả được thể hiện qua câu: "Ta với ta". Bà Huyện Thanh Quan và tâm hồn của bà trước không gian Đèo Ngang.

Thảo luận

Lời giải 2 :

Qua đèo ngang là một tác phẩm nổi tiếng của bà Huyện Thanh Quan. Bài thơ được viết khi bà lên đường đến huyện Phú Xuân đi qua đèo ngang là một địa danh phong cảnh hữu tình. Bài thơ là bức tranh ngụ tình sâu sắc của nhà thơ qua đó hé lộ cho chúng ta thấy được nỗi nhớ mong tha thiết của tác giả hiện lên rõ nét.

Mở đầu bài thơ là hai câu đề
“Bước tới đèo ngang bóng xế tà”

Câu thơ gợi lên thời điểm mà tác giả tới đèo ngang, khi đó thời gian đã vào xế tà tức là đã quá trưa trời đang chuyển sang buổi chiều và sắp tối. Đối với một vùng hoang sơ hẻo lánh thì thời điểm chiều tà cũng là thời điểm mọi người đã quay trở về nhà. Phải chăng chọn thời điểm như thế tác giả muốn nhấn mạnh cho người đọc cái xơ xác vắng vẻ nơi đây. Và từ đây tâm trạng tác giả bắt đầu hỗn loạn khi chứng kiến cảnh vật từ trên cao nhìn xuống.

“Cỏ cây chen là đá cheo hoa
Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà”

Khung cảnh ấy thật gợi lên trong lòng người đọc những nỗi nhớ vấn vương rồi lan tỏa ra từng câu thơ khiến cho người đọc thấm đượm được phần nào nỗi nhớ thương của tác giả đối với quê hương. Trời đã chiều tối cảnh vật đã lụi tàn khiến cho tâm trạng của bà càng trở nên xốn xang vô cùng. Cái thời điểm ấy rất phù hợp với tâm trạng hiện giờ của bà. Đúng như trong những câu thơ cổ đã nói đến tâm trạng con người nhuốm màu sang cảnh vật.

Ở đây tâm trạng cô đơn hiu vắng hiu quạnh của tác giả đã nhuốm màu sang cảnh vật khiến cho cảnh vật giờ đây dường như trở nên tam thương hơn bao giờ hết. Ta phải công nhận là cảnh vật trong thơ được hiện lên khá là sinh động. Có cỏ cây có hoa lá nhưng lại là một cảnh tượng chen chúc nhau để tìm sự sống. Cảnh vật ấy hoang sơ hoang dại đến nao lòng. Phải chăng sự chặt chội của hoa lá phải chen chúc nhau để tồn tại cũng chính là tâm trạng của tác giả đang vô cùng hỗn loạn. Cảnh vật ấy hoang sơ hoang dại đến nao lòng. Tác giả đã sử dụng phép đối và đảo ngữ trong miêu tả đầy ấn tượng. Nó làm cho người đọc cảm thấy được sự hoang vắng của đèo ngang lúc chiều tà bóng xế mặc dù nơi đây có cảnh đẹp cỏ cây hoa đá, lá. Vì ở đây vắng vẻ quá nên thi sĩ đã phóng tầm mắt ra xa chút nữa như để tìm một hình ảnh nào đó để tâm trạng thi nhân phần nào bớt chút hiu quạnh. Và phía dưới chân đèo xuất hiện một hình ảnh.

“Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà”

Điểm nhìn đã được nhà thơ thay đổi nhưng sao tác giả vẫn chỉ cảm thấy sự hiu quạnh càng lớn dần thêm. Bởi thế giới con người nơi đây chỉ có vài chú tiểu đang gánh nước hay củi về chùa. Đó là một hình ảnh bình thường thế nhưng chữ “lom khom” khiến hình ảnh thơ thêm phần nào đó vắng vẻ buồn tẻ thê lương. Đây là một nét vẽ ước lệ mà ta thường thấy trong thơ cổ “vài” nhưng lại rất thần tình tinh tế trong tả cảnh. Mấy nhà chợ bên kia cũng thưa thớt tiêu điều. Thường thì ta thấy nói đến chợ là nói đến một hình ảnh đông vui tấp nập nào người bán nào người mua rất náo nhiệt. Thế nhưng chợ trong thơ bà huyện thanh quan thì lại hoàn toàn khác, chợ vô cùng vắng vẻ không có người bán cũng chẳng người mua chỉ có vài chiếc nhà lác đác bên sông. Nhà thơ đang đi tìm một lối sống nhưng sự sống đó lại làm cảnh vật thêm éo le buồn bã hơn. Sự đối lập của hai câu thơ khiến cho cảnh trên sông càng trở nên thưa thớt xa vắng hơn. Các từ đếm càng thấy rõ sự vắng vẻ nơi đây. Trong sự hiu quạnh đó bỗng vang lên tiến kêu của loài chim quốc quốc, chim gia trong cảnh hoàng hôn đang buông xuống.

“Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia”

Nghe tiếng chim rừng mà tác giả thấy nhớ nước, nghe tiếng chim gia gia tác giả thấy nhớ nhà. Dường như nỗi lòng ấy đã thấm sâu vào nỗi lòng nhà thơ da diết không thôi. Lữ khách là một nữ nhi nên nhớ nước nhớ nhà nhớ chồng nhớ con là một điều hiển nhiên không hề khó hiểu. Từ nhớ nước, thương nhà là nỗi niềm của con chim quốc, chim gia gia do tác giả cảm nhận được hay chính là nghệ thuật ẩn dụ để nói lên tâm sự từ trong sâu thẳm tâm hồn của nữ sĩ? Nghệ thuật chơi chữ quốc quốc gia gia phải chăng là Tổ quốc và gia đình của Bà Huyện Thanh Quan hồi đó? Từ thực tại của xã hội khiến cho nhà thơ suy nghĩ về nước non về gia đình.

“Dừng chân ngắm lại trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta”

Câu kết bài thơ dường như cũng chính là sự u hoài về quá khứ của tác giả. Bốn chữ “dừng chân ngắm lại” thể hiện một nỗi niềm xúc động đến bồn chồn. Một cái nhìn xa xôi mênh mang, tác giả nhìn xa nhìn gần nhìn miên man nhìn trên xuống dưới nhưng nơi nào cũng cảm thấy sự hiu quạnh sự cô đơn và nỗi nhớ nhà càng dâng lên da diết. Cảm nhận đất trời cảnh vật để tâm trạng được giải tỏa nhưng cớ sao nhà thơ lại cảm thấy cô đơn thấy chỉ có một mình “một mảnh tình riêng ta với ta”. Tác giả đã lấy cái bao la của đất trời để nhằm nói lên cái nhỏ bé “một mảnh tình riêng” của tác giả cho thấy nỗi cô đơn của người lữ khách trên đường đi qua đèo ngang.

Bài thơ là bức tranh tả cảnh ngụ tình thường thấy trong thơ ca cổ. Qua đó tác phẩm cho chúng ta thấy được tâm trạng cô đơn hiu quạnh buồn tẻ của tác giả khi đi qua đèo ngang. Đó là khúc tâm tình của triệu là bìa thơ mãi mãi còn y nguyên trong tâm trí người đọc.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Copyright © 2021 HOCTAP247