Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 bài văn cảm nghĩ về bố câu hỏi 3053371 -...

bài văn cảm nghĩ về bố câu hỏi 3053371 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

bài văn cảm nghĩ về bố

Lời giải 1 :

Bài làm

Trong đời sống tinh thần đa dạng và phong phú của con người thì tình cha con là tình cảm máu thịt thiêng liêng, sâu đậm nhất. Công lao to lớn của người cha được nhắc đến rất nhiều trong ca dao, dân ca: Công cha như núi Thái Sơn,.., Con có cha như nhà có nóc, Phụ tử tình thâm…

Người cha đóng vai trò trụ cột trong gia đình, là chỗ dựa đáng tin cậy cho vợ con. Mọi việc lớn như làm nhà, tậu ruộng, tậu trâu, dựng vợ gả chồng cho con cái… thường là do người cha quyết định. Trách nhiệm của người cha rất nặng nề. Con cái ngoan hay hư, chủ yếu là tùy thuộc vào sự bảo ban dạy dỗ của người cha. Bên cạnh người mẹ dịu dàng là người cha nghiêm khắc. Dẫu cách thức biểu hiện tình thương yêu có khác nhau nhưng bậc cha mẹ nào cũng mong muốn nuôi dạy con cái trưởng thành về mọi mặt, đúng như dân gian đã nói: Con hơn cha là nhà có phúc. Trong lúc mẹ hằng ngày chẳng quản vất vả nhọc nhằn, lo lắng cho các con từ bát cơm, tấm áo thì người cha, ngoài những thứ đó ra còn phải nghĩ đến việc dạy dỗ, truyền kinh nghiệm sống mà mình đã đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt, để các con học được những bài học thiết thực khi bước vào đời. Thật hạnh phúc cho những đứa con được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ!

Có biết bao người cha chấp nhận thiệt thòi về mình, dành tất cả thuận lợi cho con cái. Em đọc trên báo và xem truyền hình thấy những người cha lam lũ, quần quật làm những việc như: quét rác, đội than, đội trấu, đạp xích lô… không từ nan bất cứ chuyện gì, miễn là lương thiện để kiếm tiền nuôi đàn con ăn học đến nơi đến chốn. Gần nhà em có một bác người Quảng Ngãi, tuổi hơn năm chục, làm nghề mài dao kéo. Ngày ngày, bác rong ruổi khắp nơi trên chiếc xe đạp cà tàng với vài hòn đá mài và thùng nước nhỏ. Bác vào thành phố đã hơn ba năm, kể từ khi anh con trai lớn thi đậu đại học Bách khoa. Mỗi lúc kể về những đứa con ngoan, bác cười rất mãn nguyện, đôi mắt ánh lên vẻ tự hào: – Nhà bác nghèo lắm! Được mấy đứa con, đứa nào cũng ham học và học giỏi. Năm nay, cô con gái thứ hai cũng đậu Đại học Sư phạm. Bác ráng làm kiếm ngày vài chục ngàn, cha con đùm túm nuôi nhau. Mình chẳng có chi cho các con thì cho chúng cái chữ, cái nghề !

Em thấy ở bác có những nét rất giống cha em, một người thợ cơ khí bình thường, quanh năm làm việc với máy móc, dầu mỡ. Đôi bàn tay cha chai sần, thô ráp, mạnh mẽ nhưng ấm áp lạ thường. Có thể nói rằng trong gia đình em, cha làm nhiều nhất và hưởng thụ ít nhất; Cha giống mẹ ở chỗ nhường nhịn hết cho đàn con những miếng ngon miếng lành, còn mình chỉ cơm dưa cơm mắm qua ngày.

Đức tính nổi bật của cha em là cần cù chịu khó, hết lòng vì vợ con. Tuy công việc thường xuyên bận bịu, cha vẫn cố dành thời gian quan tâm săn sóc đến việc học hành của các con. Cha em ít lời, chỉ nói những câu nào đáng nói như nhắc nhở, uốn nắn khuyết điểm hay động viên, khen ngợi khi các con làm được điều tốt, điều hay. Cha dạy chúng em lòng tự trọng và tính tự lập. Có lần cha bảo: – Đã là người thì phải có ý chí, không được ngại khó ngại khổ.

Càng khó càng phải làm bằng được. Em quý nhất cha em ở thái độ tôn trọng mọi người, tôn trọng vợ con. Có việc gì không vừa ý, cha bình tĩnh phân tích chứ không la lối, chửi bới. Bởi thế nên dù tính cha nghiêm khắc mà vẫn dễ gần, từ vợ con đến hàng xóm láng giềng đều nể phục. Cứ nghe những lời cha nói, nhìn những việc cha làm, em học được rất nhiều điều hay, điều tốt. Cha thường bảo con cái lấy bố mẹ làm gương nên cha rất giữ gìn ý tứ.cam nghi ve người cha em

Chúng em yêu kính cha, cố gắng chăm học, chăm làm để cha mẹ vui lòng. Đó cũng là cách đáp đền chữ hiếu cụ thể và thiết thực nhất. Cảm ơn nhạc sĩ Phạm Trọng cầu đã nói giúp tuổi thơ chúng em những suy nghĩ tốt đẹp về cha mẹ: Cha sẽ là cánh chim, đưa con đi thật xa. Mẹ sẽ là cành hoa, cho con cài lên ngực. Cha mẹ là lá chắn, che chở suốt đời con… Ngày mai con khôn lớn, bay đi khắp mọi miền. Con đừng quên con nhé, ba mẹ là quê hương!

Chúc bạn học tốt 

cho mình xin 5* + cảm ơn + câu trả lời hay nhất nha, mình cảm ơn

Thảo luận

-- chép mạng sẽ bay màu
-- mình cảm ơn bn nha

Lời giải 2 :

Nếu có ai đó hỏi tôi,người mà tôi yêu nhất là ai? thì chắc chắn,tôi sẽ trả lòi ngay mà chẳng cần đắn đo.Đó là bố của tôi- người mà tôi tự hào nhất ,cũng là người thương yêu tôi nhất trên thế gian này

Năm nay ,bố tôi đã bốn mươi hai tuổi,và mái tóc của ông cũng đã có những dấu ấn do thời gian để lại.Tóc của bố tôi đã có lúm nhúm vài sợi tóc bạc.Bố tôi là một người nông dân,nên cũng rất thẳng tính và tốt bụng ,chưa bao giờ ,tôi thấy bố tôi quát nạt hay mắng chửi ai bao giờ,Ông hiền lắm!.Ông luôn quan tâm và giúp đỡ mọi người tận tình nên cả làng hầu như ai cũng yêu quý ông.Với làn da mất ong khỏe khoắn và đôi tay chay sần của mình,bố tôi vẫn luôn cố gắng từng ngày để nuôi cả gia đình.Gánh nặng lên vai ông là trách nhiệm trụ cột của cả gia đình và tôi biết.điều đó không hề dễ dàng.Bố tôi rất hay đi làm,nhiều khi là cả ngày cũng chẳng thấy ông ấy mà chỉ có đôi lúc tôi ngủ muộn mới thấy được bộ dạng của ông lúc ra về.Đôi tay chai sạn củ ông chưa có lúc nào mà tôi thấy nó chịu ngơi nghỉ.Vẫn là khuôn mặt của ông ngày thường vẫn hay cười với tôi ấy,chỉ là với bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi cùng sự mỏi mệt khi phải làm việc cả ngày dài.Ấy vậy mà từ trước đến nay,chưa bao giờ,tôi thấy ông than thở hay chán nản với công việc của mình.Ông cũng khác với mẹ,ông không thường hay tâm sự với tôi,không thường hay dỗ dành tôi ,cũng chẳng bao giờ ôm tôi vào lòng và nhẹ nhàng chỉ bảo tôi từng chút một nhue mẹ cả.Tôi chỉ luôn tháy ông cười,ông đưa tiền cho tôi ăn vặt,ông mua thật nhiều quần áo rồi để vào một góc tủ cho tôi mà chẳng hề nói với tôi một lời .Từ nhỏ đến lớn ,ông chưa từng nói yêu tôi bao giờ cả,mà chỉ nghe những tiensg ông răn dạy,khuyen bảo tôi nên người .Thế nhưng tôi biết ,tình yêu thương mà ông dành cho tôi cũng changer hề thua kém mẹ,chỉ là ông không bao giờ nói cho tôi biết mà thôi.Ông chỉ đơn giản là lặng lẽ hi sinh cả tuổi trẻ của mình,hi sinh những cuộc vui chơi với bạn bè nhue những người cùng lứa tuổi với ông ,ông hi sinh hết tất csr những thứ gì đẹp nhất của ông chỉ để đổi cho tôi và mẹ một cuộc sống an nhiên và hạnh phúc.Có một người bố nhue vậy! Cớ sao mà tôi lại không tự hào cho đueọc đây?

Bố của tôi vãn luôn như thế ,vẫn luôn thật tốt bụng và giàu lòng yêu thương ,vẫn luôn thương yêu mẹ con tôi ,và vẫn luôn sẵn sàng đánh đổi và hi sinh cả tuổi trẻ và những niềm vui của ông chỉ để cho tôi cuốc ống hạnh phúc nhưbay giờ.Mà có một câu nói mà tôi rất thích " tốc độ trường thành của bạn phải nhanh hơn tốc độ già đi của ba mẹ bạn" .Vậy nên tôi còn lấy cớ gì để không cố gắng ,không nỗ lực ,để sau này yêu thương và chăm sóc bố mẹ tôi như họ đã từng ? Và có lẽ ,tôi cũng chỉ cầu mong.bố tôi sẽ thật khỏe manh và có những hạnh phúc riêng cho bản thân và tôi sẽ thật chăm ngoan để ông tự hào về con gái của ông giống như tôi đang tự hào về ông

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Copyright © 2021 HOCTAP247