Bài làm:
Vũ Đình Liên đến với làng thơ rất lặng lẽ, thơ của ông luôn mang một nét gì đó thanh bình, chậm rãi và luôn có một cảm xúc tiếc nuối, xao xuyến, sự xao xuyến đó được thể hiện ở bốn câu thơ trong bài Ông đồ
"Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?."
Xuân đến tết về, muôn loài như bừng tỉnh, tràn đầy sức sống, cây cối đâm chồi nảy lộc, khung cảnh vẫn như mọi mùa xuân khác, vẫn tưng bừng rộn rã:
" Năm nay đào lại nở"
Người người vẫn du xuân trẩy hội nhưng có gì đó trống vắng, ta thấy tâm trạng của tác giả có chút thờ ơ, lạnh nhạt với cái không khí này:
"Không thấy ông đồ xưa"
Tác giả như nghẹn ngào thông báo nhân vật chính của mọi ngày tết - ông đồ - đã không còn xuất hiện, gác lại chống vắng để rồi tác giả tự hỏi một câu
"Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?."
"Những người muôn năm cũ" như đang ám chỉ những người của thế hệ cũ, của thể hệ Nho giáo. Những người thế hệ cũ họ đang ở đâu, họ không cảm thấy nhớ hình ảnh ông đồ ư? Tác giả như đang muốn tìm một ai đó có cảm giác như mình để có thể bày tỏ, giãi bày sự tiếc nuối nhưng không thể, ông chỉ có thể gửi gắm suy tư ấy vào những câu thơ mong tìm kiếm được một sự đồng cảm ở người đọc, ông đau đáu nhìn mọi người một cách thờ ơ mong tìm thấy một người giống mình.
Với hình ảnh nhân hoá gợi cảm, cách phối thanh tài tình, khiến câu thơ như tiếng khóc thầm của nhà thơ. Làm cho người ta phải khóc, phải chăng đây chính là cảm xúc tiếc nuối của Vũ Đình Liên về hình ảnh ông đồ mà nay đã phai mờ.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247