** Bạn dàn ý và bài viết bài viết dưới đây nhé **
* Dàn ý
A. Mở bài
- Giới thiệu mình là cô hoạ sĩ và giới thiệu về cuộc gặp gỡ với anh thanh niên
B. Thân bài
- Kể về hoàn cảnh gặp gỡ với anh thanh niên
- Kể lại ấn tượng của mình với người thanh niên ấy :
+ Đó là một anh thanh niên xởi lởi, gần gũi, rất thân thiện và rất "thèm người
+ Anh mời chúng tôi về nhà chơi, căn nhà anh gọn gàng, ngăn nắp và chúng tôi cảm nhận rõ sự mến khách của anh.
+ Anh cầm rót nước mời bác họa sĩ uống và tận tay cầm một chén trà ra bàn cho tôi
+ Anh nói về công việc của anh, nói rất cụ thể, rất chi tiết.
+Tôi muốn tặng lại cho anh một vật gì đó nên kẹp lại chiếc khăn mùi soa vào quyển sách của anh.
+ Anh đã trả cho tôi chiếc khăn và không quên nói lời chào
C. Kết bài
- Nêu cảm nghĩ
** Bài viết tham khảo
Sau khi ra trưởng, tôi một cô kĩ sư trẻ đang mông lung với những dự định, công việc trong tương lai nhưng vì có cuộc gặp gỡ đặc biệt mà tôi đã tìm ra ước mơ của mình. Đó là trong một chuyến công tác đầu tiên đển Sapa, tôi đã được gặp và nói chuyện với một anh thanh niên trên đỉnh Yên Sơn. Cuộc gặp ấy đã in đậm trong tâm trí tôi đến tận bây giờ.
Hôm đó là một ngày nắng trên Sa pa tôi đi cùng với bác họa sĩ lên đến đỉnh Yên Sơn thì nghỉ chân. Cũng chính ở đó tôi gặp một anh thanh niên. Bác họa sĩ nói anh thanh niên là anh rất thèm người, thèm nghe tiếng người nói, thèm được nói. Vì trên đây là đỉnh Yên Sơn cao đến 2600m nên ít người qua lại nơi đây. Anh nói chuyện với chúng tôi rất hồ hởi và quý người, kể cho chúng tôi về công việc, cuộc sống của anh ở nơi đây. Anh đã rất nhiệt tình mời chúng tôi lên nhà anh chơi, vậy là tôi theo bác họa sĩ đã nhận lời và lên đến nơi anh ở. Lên đến nơi chúng tôi thấy không gian tràn ngập sắc hoa rực rỡ và anh thanh niên đang ôm một bó hoa thật to, mỉm cười nhìn chúng tôi.
Quên mất sự ngập ngừng ban đầu, tôi chạy lại bên anh và nhận lấy bó hoa tự nhiên như những người bạn. Anh nói to và rõ ràng những ý nghĩ chân thành ít ai nghĩ và càng ít người nói ra: bó hoa đó để kỉ niệm cho lần gặp gỡ tình cờ mà long trọng này. Bỗng dưng tôi cảm thấy anh thật gần gũi. Anh say sưa kể về công việc của mình. công việc của anh đơn điệu, lặp đi lặp lại hằng ngày mà gian khổ lắm. Anh kể về những đêm 1h sáng lạnh đến buốt da buốt thịt, những khoảnh khắc lặng im của núi rừng cùng sự đáng sợ của gió và mưa tuyết. Anh vẫn làm việc đều đặn và quả quyết chống lại cái rét căm căm của Sapa bằng tất cả tình yêu công việc và tinh thần tự giác, kỉ luật, trách nghiệm với nghề.
Chúng tôi nhìn quanh ngôi nhà của anh, đây là ngôi nhà của một người cô độc sao nó sạch sẽ và gọn gàng vô cùng, đủ biết chủ nhân là con người có nếp sống ngăn nắp và khoa học. Anh không có nhiều vật dụng nhưng giá sách gây cho tôi một sự tò mò đặc biệt. Anh ắt hẳn phải là con người có tâm hồn đẹp và đầy mộng mơ. Những tâm sự chân thành của anh, tâm sự về công việc, về sự cô đơn mà anh từng nghĩ đến, về lẽ sống và lý tưởng sống anh đã chọn, cả câu chuyện về ông kỹ sư vườn rau hay đồng chí nghiên cứu bản đồ sét. Đó lại là một thanh niên khiêm tốn, dễ gần.
Tôi muốn tặng lại cho anh một vật gì đó nên kẹp lại chiếc khăn mùi soa vào quyển sách của anh. Chiếc khăn sẽ kỉ niệm gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đáng nhớ này. Vậy nhưng trong giờ phút chia tay, có lẽ không hiểu được tấm chân tình tôi gửi lại, anh trả cho tôi chiếc khăn và không quên nói lời chào.
Cuộc gặp gỡ đó đã diễn ra từ lâu và giờ tôi cúng như anh làm những công việc thầm lặng như vậy. Người thanh niên ấy có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhưng dấu ấn về anh vẫn còn vẹn nguyên như ngày hôm qua.
Tôi là một họa sĩ già. Như các bạn biết đấy, hoạ sĩ là một công việc phải đi đây đi đó, biết nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người để tìm cảm hứng sáng tác. Và trong một chuyến đi thăm quan, dưới cái nắng rực rỡ của SaPa, tôi may mắn được tiếp xúc và trò chuyện với một anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn, anh ta bình dị nhưng lại rất đặc biệt, cuộc gặp gỡ với anh cứ làm cho tôi nhớ mãi.
Ngày ấy, khi xe chúng tôi dừng lại bên đường để nghỉ ngơi, tôi và cô kĩ sư trẻ đi cùng được ông bạn tài xế kể cho nghe về một anh thanh niên rất lạ. Anh được gọi là" người cô độc nhất thế gian", có lần, vì quá thèm người nên anh phải chắn cây ngang đường cho xe khách dừng lại để được nói chuyện với họ trong giây lát. Càng kể, cái giọng hồ hởi của bác cứ làm cho chúng tôi phải lấy làm tò mò...Và một nỗi xúc động mạnh đã đến với tôi khi thấy một cậu con trai tầm vóc nhỏ bé từ trên đồi xuống. " Đây là nhân vật mà mình nghe kể nãy giờ sao?- thú vị quá!" Và sau đôi lời thăm hỏi và giới thiệu, chúng tôi lên nhà anh chơi- một ngôi nhà mà tôi nghĩ sẽ bề bộn lắm, thậm chí tôi còn nghĩ là khi khách đến bất ngờ, chắc cú cậu vẫn chưa kịp quét dọn, gấp chăn đấy chứ ...Nhưng không, mọi suy nghĩ của tôi đều biến mất khi bước chân lên bậc thang bằng đất, thấy anh đang hái hoa, còn cô gái trẻ chỉ thốt lên một tiếng "Ô" đầy bất ngờ. Sau khi tặng hoa cho cô gái, anh mời chúng tôi vào nhà, rồi kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời và công việc của anh. Đó là một công việc bất vả, thầm lặng nhưng rất ý nghĩa, chính công việc này đã làm cho anh cảm thấy vui hơn khi ở cái chốn rừng núi heo vụ này. Tôi ấn tượng với con người anh, với cái công việc gian lao mà tỉ mỉ, và đường như anh kể vì để khoe khoang hành thân vãn, mà đó chính là niềm tự hào của anh.
Tôi còn ấn tượng với cái nơi ở gọn gàng , ngăn nắp của anh, tôi thích thú với chén chè nóng mà mấy ngày nay tôi mới gặp lại. Và đột nhiên, tôi cảm thấy bối rối- bối rối vì bắt gặp được điều gì mà tôi vẫn áo ước bấy lâu - một ý tưởng sáng tác sao? Tôi vội phát hoạ lại anh dưới sự khiêm tốn đầy đáng yêu của anh. "Làm sao để người khác nhìn nhận ra con người của anh?" Điều này làm tôi thấy nhọc. Với những điều làm cho người ta suy nghĩ về anh, và cả những điều mà anh suy nghĩ trong cái vắng vẻ vòi vọi trên đỉnh núi.
Cuộc nói chuyện của chúng tôi chỉ vẻn vẹn có vài mươi phút, trước khi trở lại xe, tôi có hứa với anh rằng tôi sẽ trở lại - trở lại để hoàn thành tác phẩm nghệ thuật mà bấy lâu nay tôi đang ấp ủ. Để rồi tôi sẽ cho mọi người chiêm ngưỡng nó, để họ hiểu hơn về những người làm những công việc thầm lặng ở một nơi như thế này - vùng đất SA Pa
Mình tự viết không được hay cho lắm, thông cảm nha!!!!
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247