Ngày 20/11 năm nào trường tôi cũng tổ chức mitting kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam, là một dịp để học sinh toàn trường tri ân đối với công lao của các thầy cô giáo. Công lao của các thầy cô giáo với chúng ta là vô bờ bến, là người truyền đạt những tri thức, nuôi dưỡng những ước mơ và là người luôn định hướng cho chúng ta những con đường đi đúng đắn, phù hợp nhất với khả năng cũng như sở thích của bản thân. Nhân ngày 20/11, tôi cũng muốn kể về một kỉ niệm sâu sắc giữa tôi và cô giáo dạy môn lịch sử của mình, đó là những kí ức mà tôi sẽ không bao giờ quên, bởi nó là những tình cảm kính yêu chân thành nhất của tôi với cô giáo của mình.
Đó là khoảng thời gian khi tôi còn là học sinh lớp chín - giai đoạn cuối của lứa tuổi học sinh trung học. Cũng như bao bạn học sinh khác, thời điểm cuối cấp luôn là những lúc chúng tôi vui chơi, đùa nghịch thỏa thích, vui vẻ nhất bởi chẳng lâu sau đó chúng tôi sẽ phải chia tay, mỗi đứa một nơi nên những khoảnh khắc của thực tại chúng tôi đều vô cùng trân trọng. Trải qua thời gian bốn năm học cùng, chúng tôi không còn những bỡ ngỡ, xa lạ về nhau nữa mà dần trở nên thân thuộc, gắn bó như những người trong gia đình, bởi vậy mà khi nhận ra thời gian bên nhau không còn nhiều thì chúng tôi đã chơi hết mình, hay nói cách khác thì chúng tôi quậy phá như những đứa trẻ mới lớn.
Nhưng vô hình chung, sự vui chơi mà chúng tôi cho là hết mình, là tận dụng khoảng thời gian quý giá để bên nhau lại làm ảnh hưởng lớn đến việc học hành của chúng tôi. Sẽ chẳng có gì để nói nếu như chúng tôi kết hợp vừa chơi, vừa học nhưng chúng tôi vui chơi mà xao lãng việc học tập, khiến cho thầy cô vô cùng lo lắng và có nhiều lần lên lớp nhắc nhở, bảo ban chúng tôi. Giai đoạn cuối cấp vô cùng quan trọng, bởi nó đánh dấu bước ngoặt trong cuộc đời của mỗi người, nhưng khi ấy chúng tôi đã không thể nhận thức được điều ấy, mặc dù được thầy cô nhắc nhở nhưng chúng tôi vẫn chứng nào tật ấy, liên tục đứng chót về xếp loại học tập. Tôi thấy những điều đó là bình thường bởi nếu không tạo ra những dấu ấn khó quên thì thật lãng phí cho một tuổi học trò.
Những suy nghĩ sai lầm ấy của tôi đến khi gặp và tiếp xúc với cô giáo dạy lịch sử của chúng tôi thì tôi mới có thể nhận thức và từ đó thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn. Tôi còn nhớ rất rõ đó là kì hai của năm học lớp chín, cô giáo dạy môn lịch sử của chúng tôi mới về hưu, bởi vậy mà sẽ có một giáo viên trẻ khác thay cô phụ trách môn lịch sử ở lớp tôi. Môn lịch sử là một trong những môn tôi không thích học nhất, bởi nó nhiều lí thuyết, nhiều sự kiện khó nhớ và tôi cũng không thê hiểu được học lịch sử thì có thể áp dụng gì cho cuộc sống hiện tại hay không. Lấy lí do không thích học nên tôi đã không học bài cũ, vả lại tôi nghĩ cô giáo mới đến thì sẽ không kiểm tra bài cũ đâu.
Cô giáo dạy lịch sử mới của chúng tôi là một cô giáo trẻ khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, cô vô cùng xinh đẹp, dịu dàng. Nhưng trái ngược với vẻ bề ngoài của mình, cô là một người vô cùng nghiêm khắc trong việc dạy học của mình. Ngay buổi học đầu tiên, sau khi giới thiệu với cả lớp, và kiểm tra bài cũ ngay sau đó, câu hỏi mà cô đặt ra là lên bảng viết ra tên các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á, lúc ấy tôi là người nói chuyện rôm rả nhất nhóm nên đã được "vinh dự" mời lên bảng. Tôi lên bảng loay hoay quay qua quay lại vì tôi không học bài. Tôi hi vọng các bạn ở dưới có thể nhắc bài cho mình.
Hôm ấy có tiết kiểm tra môn lịch sử bốn mươi lăm phút, lần này cô giáo làm rất chặt, tất cả sách vở đều phải đặt lên mặt bàn, cả lớp đều trật tự làm bài, nhưng tôi vốn không học gì và cũng không có chút kiến thức nào về môn lịch sử. Bởi vậy mà tôi cố gắng lấy quyển vở ở đầu bàn lén lút coi. Tôi cẩn thận mở từng trang vở rất khẽ khàng, cố gắng không phát ra tiếng để tránh sự chú ý của cô giáo. Việc quay cóp của tôi ngỡ như sẽ thành công như bao lần, bởi vị trí mà tôi ngồi là cuối lớp, lại bị khuất bóng của Linh - lớp trưởng, cô giáo không thể nhìn thấy được. Hí hửng với ý tưởng của mình, tôi vô tư coi bài mà không để ý xung quanh.
Nhưng lúc đang mải miết coi và chép bài thì cô giáo đã đến chỗ tôi tự lúc nào, cô không lớn tiếng phát giác tôi trước cả lớp mà chỉ khẽ gõ nhẹ nhón tay lên mặt bàn để tôi chú ý. Tôi giật mình sợ hãi ngước lên nhìn cô, sợ cô sẽ trách phạt và nêu gương xấu cho cả lớp, nhưng trái với suy nghĩ của tôi, cô giáo không hề làm vậy. Cô chỉ nói rất nhẹ:
- Cuối giờ hãy gặp cô một chút nhé.
Tôi mang tâm trạng nặng nề và sợ hãi suốt bốn tiết học sau đó. Trong đầu tôi mường tượng ra bao hình phạt mà cô sẽ làm với tôi, mà đáng sợ nhất chính là mời bố mẹ lên để làm việc. Tôi không sợ bị cô giáo trừ điểm hay trách phạt mà tôi hãi nhất chính là việc khiến bố mẹ thất vọng, đau lòng.
Cuối tiết học thứ năm, tôi xuống phòng chờ giáo viên để gặp cô giáo, nhưng không hề có sự trách phạt nào cả, cô chỉ nhẹ nhàng nói với tôi:
- Chỉ có những thứ làm ra mới thực sự có giá trị, điểm số không quan trọng, quan trọng là em nhận được gì sau những bài học ấy.
Nghe cô nói đến đây, tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi cố cúi sát đầu xuống mặt bàn và nói lời xin lỗi với cô. Cô nắm lấy bàn tay tôi làm tôi vô cùng bất ngờ, cô ôn tồn nói :
- Cô biết em là một học sinh ngoan, hãy cố gắng để tiến bộ hơn nữa, đừng để một môn học em không thích làm ảnh hưởng đến sự tiến bộ ấy. Môn lịch sử khó nhưng cũng không phải không có cách học, có khó khăn gì thì cô có thể giúp em giải đáp.
Lời nói của cô đầy chân thành khiến cho khóe mắt của tôi cay cay, tôi vô cùng cảm động trước tấm lòng nhân hậu đầy yêu thương của cô. Vì không muốn tôi xấu hổ với lớp mà cô đề nghị gặp riêng, rồi cô không những không trách phạt mà còn hứa giúp tôi học tốt. Trong lòng tôi lúc ấy tràn ngập cảm giác hối hận cùng sự biết ơn. Tôi đã tự hứa với chính mình phải cố gắng, không phụ tấm lòng của cô. Và kết quả cuối kì học tôi đạt tám phẩy năm điểm môn sử, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và biết ơn cô vô cùng, vì cô không chỉ cho tôi động lực học môn lịch sử - là môn mà tôi vốn rất ghét mà còn cho tôi một bài học sâu sắc, đó là cách nỗ lực vượt qua những khó khăn của cuộc sống, đó là đối mặt và tìm cách vượt qua.
Trong cuộc đời của mỗi con người, dù có thành công đến mấy đi chăng nữa thì cũng phải trải qua những lỗi lầm, vấp ngã. Và em cũng là một trong những người đó, em đã mắc lỗi nghiêm trọng vì không trung thực khi làm bài kiểm tra khiến chính người thầy cô mà mình yêu quý phải buồn.
Chiều hôm đó đi học về sớm nên ăn cơm xong, em đã định lên phòng học bài nghiêm chỉnh để chuẩn bị cho bài kiểm tra ngày mai. Bỗng cô bạn thân bên cạnh nhà chạy qua rủ em đi ăn vặt cùng mấy đứa trong xóm. Thế là em không nhị được nổi nên đã quên mất việc học bài và xin bố mẹ cho ra ngoài một chút.
Lâu lắm mới được đi ăn vặt và trò chuyện với đám bạn một lần nên em rất thích. Mải mê chơi nên bao lần bố mẹ gọi điện thoại cũng không nhấc máy. Chợt nhớ lại mình còn việc học ở nhà nữa, em gọi đám bạn lại và lao nhanh về nhà vì sợ bố mẹ la. Đang đì thì bố phát hiện và liền nặng giọng:
- Con đi đâu mà bây giờ mới về hả? Có biết bố mẹ lo lắng lắm không?
- Dạ, con đi ra ngoài đường tí thôi ạ! Xin lỗi bố mẹ!
- Vậy thì con mau lên phòng học bài đi, sắp khuya rồi!
- Vâng, con lên ngay đây ạ!
Thế rồi em lên phòng nhưng không thể khống chế lại cơn buồn ngủ của mình nên ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Tiếng chuông vang "Reng, reng, reng", thế là giờ kiểm tra đã đến. Em nhanh chóng lấy bút thước ra nhưng trong đầu thì không có một chữ nào cả. Cô giáo bước vào lớp, lấy xấp đề trong túi ra và phát cho học sinh. Cô dặn dò bọn em kiểm tra lại bài kĩ sau khi làm xong. Các bạn trong lớp đều chăm chú, cẩn thận làm từng bài nhưng em lại không viết nổi một chữ. Sợ bị điểm kém nên em liều mở tài liệu ra xem. Lén lúc cô không để ý thì chép một mạch vào bài. Bất chợt một bàn tay từ phía sau vỗ vào vai khiến em giật mình. Quay đầu lại thì thấy thầy hiệu trưởng đã đứng nghiêm nét mặt, thầy không nói gì mà chỉ yêu cầu lập biên bản vì vi phạm quy chế nhà trường khi làm bài kiểm tra. Cô giáo cũng bị khiển trách do lỗi lầm của em. Em rất ân hận khi đã làm ảnh hưởng tới cô và thành tích thi đua của lớp. Ngày hôm đó, em chẳng làm được việc gì và rất mong cô sẽ tha lỗi vì sai lầm nặng nề này.
Chiều hôm ấy, em không đợi những người bạn của mình như mọi khi mà lao nhanh đến nhà cô giáo. Đứng trước nhà, em hồi hộp không biết phải làm gì, thế là em quyết định bấm chuông cổng. Một người đàn ông khoảng bốn mươi đến bốn mươi lăm tuổi ra mở cổng và hỏi:
- Chào cháu! Cháu tìm ai?
- Chàu bác! Cháu tìm cô Hoa (tên cô bạn) ạ!
- Cô Hoa mới về nhà đấy! Cháu vào nhà đợi cô Hoa tí nhé!
- Vâng ạ! Cháu cảm ơn bác!
Em bước chân vào ngôi nhà to rông của cô. Em cúi đầu chưa kip nói gì thì cô đã ra mời em ly nước, trông cô còn nghiêm nghị hơn cả mọi khi. Em khóc và nói thầm: "Mong cô ta lỗi cho đứa học trò này ạ!" Thấy em biết thành khẩn như thế nên cô đành lòng tha lỗi cho em. Cô còn dặn dò em biết nhận lỗi và xin lỗi như thế là tốt.
Thấm thoát đã một năm trôi qua, em không còn lặp lại lỗi lầm ngày trước nữa. Em cảm ơn cô vì ngày đó đã tha lỗi cho em và đã dạy cho em một bài học ý nghĩa. Nếu được gặp lại cô, em sẽ vui mừng và nói: "Cô ơi! Cô là người mẹ thứ hai của em, là người mà em luôn biết ơn. Em
cảm ơn cô nhiều lắm!"
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247