Trang chủ Ngữ văn Lớp 9 Viết một bài văn Kể lại một sự việc khiến...

Viết một bài văn Kể lại một sự việc khiến cho thầy cô cha mẹ buồn lòng câu hỏi 149214 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Viết một bài văn Kể lại một sự việc khiến cho thầy cô cha mẹ buồn lòng

Lời giải 1 :

     Một điều chắc chắn rằng, trong cuộc đời của mỗi con người, ai ai trưởng thành đều phải gặp rất nhiều vấp ngã. Mỗi vấp ngã đều đem lại mỗi bài học đáng nhớ cho chúng ta, mỗi bài học là một viên gạch vun đắp cho tâm hồn ta một ngày lớn hơn. Sự lớn hơn ấy đó chính là sự trưởng thành, sự khôn lớn và là sự suy nghĩ đúng đắn. Đúng vậy, để tôi có sự trưởng thành như ngày hôm nay, tôi ko biết mk đã vấp ngã bao nhiêu lần. Mỗi lần như thế, tôi nhận đc một bài học, nó giúp tôi ngày càng chín chắn hơn, giúp tôi vững vàng hơn trong việc chọn con đường tốt nhất mk phải đi. Trong vô số lần vấp ngã ấy có một câu chuyện khiến tôi ko thể nào quên đc, có lẽ nó sẽ để lại một dư âm cho tôi đến tận mai sau.

      Tôi nhớ như in khi đó, tôi là một cô bé học sinh gương mẫu, tôi chưa từng để thầy cô buồn phiền về tôi, tôi luôn giữ đc phép tắc trc các thầy cô giáo. Mỗi khi đến lớp, tôi đều chuẩn bị bài vở rất tốt, làm việc gì cx cẩn thận, cô giáo chủ nhiệm tôi chắc có lẽ hiểu đc điều đó nên cô luôn yên tâm và tin tưởng giao việc cho tôi. Vì bố mẹ hay bận rộn công việc nên tôi tự lập từ nhỏ, tôi có thể tự lo cho mk mọi việc vì thế nên tôi nhận đc sự tin yêu của bố mẹ. Mọi khi về nhà, tôi luôn làm việc nhà, chăm sóc em giúp mẹ. Ở bên ngoài, tôi luôn ngoan ngoãn, hiền lành và lễ phép vs người lớn, tôi rất đc mọi người yêu quý. Vì vậy, tôi luôn tự tin khoác lên mk chiếc áo niềm tin, hi vọng mà mọi người đã cho tôi. Nhưng, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi thích làm những việc mk muốn mà chẳng quan tâm đến mọi thứ xung quanh, tôi thích những cuốn truyện đến mức tôi có thể thức trắng đêm để đọc hết những câu chuyện li kì, tôi thích làm nhiều thứ mà chẳng nghĩ ngợi gì cả. Và có một việc khiến tôi ko còn như thế nữa và là việc khiến tôi hối hận nhất về việc mk đã làm. Hôm đó có một bài kiểm tra Toán, trc lúc ấy, tôi có trong tay cuốn “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” của đứa bạn thân mang đến cho mượn với lời khen nức nở rằng không có cuốn sách nào hấp dẫn hơn. Thế là tôi đọc nó mải mê cho đến khuy quên cả việc ôn bài để kiểm tra. Thế rồi chuyện gì đến rồi cx sẽ đến khi làm kiểm tra, tôi không thể nào làm bài đc, lúng túng mất một lúc khá lâu và rồi tôi đã làm sai đáp số. Tôi vô cùng sợ hãi, mấy ngày liền chỉ biết chờ đợi trong sự tuyệt vọng. Tôi sợ bố mẹ buồn,  tôi sợ mất niềm tin từ cô giáo và các bạn và sợ trong lòng mọi người nghĩ ko tốt về tôi. Lúc trả bài, tôi nhận đc con năm to tướng, lúc đó tôi chỉ muốn có một phép màu khiến tôi trở về quá khứ để tôi không phạm phải sai lầm này nữa. Có lẽ thấy tôi bỗng dưng học hành sa sút nên khi ra về cô đã bảo tôi ở lại. Tôi chẳng biết làm gì cả, chỉ nghĩ làm như thế nào để nói với cô, tôi sợ lắm. Cô nhìn tôi hỏi với đôi mắt đượm buồn: ‘ Em có thể giải thích cho cô biết tại sao em lại như thế’. Tôi đứng im tại chỗ, người cứ run lập cập, tôi biết rằng mk sai rồi. Một lúc lâu, thấy tôi ko trả lời cô liền nói: “ Ngày mai, em hãy cho cô câu trả lời ”. Thế rồi, cô ra về, tôi cứ đứng sừng sững tại đó một lúc rồi mới về. Đêm đó, tôi trằn trọc thức đêm để suy nghĩ về lỗi lầm của mk, tôi nghĩ sẽ nói với cô như thế nào, rồi tôi quyết tâm nhận lỗi và xin lỗi cô. Sáng hôm sau, khi cô chỉ vừa tới lớp tôi ngay lập tức bước tới cô và nói “Về chuyện hôm qua, em thành thật xin lỗi cô, em đã quá mải mê chơi mà chẳng lo học, xin cô hãy phạt em” Khi tôi nói ra câu này, tôi đã rất sợ hãi, sợ rằng cô buồn vì tôi,  sợ cô ghét tôi. Nhưng không, cô mỉm cười nhẹ nhàng nói “Em nhận lỗi như thế là tốt, ai cũng có những sai lầm em phải chỉnh sửa và hãy hứa với cô rằng đừng phạm phải sai lầm này nữa nhé!” Tôi khóc òa lên vì hối hận, cô như người mẹ hiền vỗ về và an ủi tôi

     Thời gian ko dừng lại thế nhưng chuyện ấy giờ đã trở thành kỉ niệm sống mãi trong tôi, dẫu đó là kỉ niệm ko đẹp nhưng ý nghĩa mà nó mang lại cho tôi thì vô cùng đáng nhớ. Đậy chính là một bài học đời kinh nghiệm cho tôi suốt quãng đường đi học.  Hôm nay tôi chia sẻ kỉ niệm mà tôi giữ mãi và xem đó là bài học quí giá giúp tôi ngày càng trưởng thành và quyết tâm trong học tập hơn. Hãy giữ lấy nó và xem nó như bài học đáng quý của mk.

Thảo luận

Lời giải 2 :

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có lần mắc khuyết điểm. Nhưng có những khuyết điểm khiến ta luôn ray rứt mãi. Đó là trường hợp của tôi. Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in chuyện của ngày hôm ấy. Tôi ân hận đã khiến cô buồn phiền vì lỗi lầm của mình nhưng tôi tin rằng Cô sẵn sàng cảm thông và tha thứ cho tôi .

Tối hôm đó, tôi đã xem kĩ thời khóa biểu để chuẩn bị bài cho ngày hôm sau. Tôi nhìn vào thời khóa biểu và không thấy môn nào phải học bài cả, ngoại trừ môn Lý. Tôi định học bài nhưng vì làm biếng và chủ quan cho rằng, lần trước tôi đã trả bài và được điểm cao rồi nên không cần phải học bài làm gì nữa mất công. Thế là, sửa soạn cặp xong, tôi liền chạy đi xem ti vi cho thỏa thích. Sáng hôm sau. vào lớp học, các bạn thì ríu rít ôn bài trong khi đó, tôi thì chỉ lo ngồi tán gẫu chuyện trên trời, dưới đất với lũ bạn. Ít phút sau, cô giáo từ ngoài cửa bước vào lớp. Chúng tôi đứng dậy chào cô một cách nghiêm trang. Cô gật đầu chào chúng tôi rồi ra hiệu cho phép ngồi xuống. Cô cất giọng nói: “Cả lớp lấy giấy ra làm kiểm tra mười lăm phút”. Nghe xong câu nói ấy, tôi bất giác giật mình và bắt đầu lo lắng. Tôi luống cuống lấy tập ra định xem được phần nào hay phần đó nhưng không kịp nữa rồi. Cô bắt đầu đọc đề, tôi viết đề vào giấy kiểm tra mà trong lòng lo âu, thấp thỏm. Cô đọc đề xong, các bạn ai nấy đều tập trung làm bài, riêng tôi thì nhìn vào đề bài, nó biết tôi nhưng tôi nhìn nó sao mà lạ lẫm. Tay tôi như không cầm nổi cây viết, vừa viết vừa tẩy xóa trong khi đó các bạn xung quanh thì hết sức điềm tĩnh mà làm bài. Thời gian trôi qua nhanh thật! Sắp hết thời gian mất rồi! Chỉ còn vài phút là phải nộp bài trong khi đó tờ giấy kiểm tra của tôi trắng tinh thật đẹp bởi chưa có chữ viết làm bài nào trong đó cả.Nhìn quanh tôi thấy các bạn chăm chú làm bài. Về phía tôi, đầu óc tôi quay cuồng như muốn vỡ tung, tôi hoàn toàn mất bình tĩnh và không thể suy nghĩ được cách làm bài. Thời gian đã hết, tôi nộp bài mà lòng cứ thấp thỏm, không yên. Tôi nghĩ đến lúc phát bài ra, bài tôi bị điểm kém tôi sẽ ra sao đây? Tôi sẽ mất mặt trước lớp, lại bị cô giáo khiển trách, chưa nói đến việc thế nào bố mẹ cũng la rầy. Lúc ấy, tôi hốt hoảng thật sự, loay hoay hỏi bài các bạn xung quanh. Nhưng ngoài những cái lắc đầu và ánh mắt thương hại, tôi chẳng nhận được điều gì khác bởi ai ai cũng đều đang chạy gấp rút với thời gian cho bài làm của mình. Ngay lúc đó, tôi chỉ muốn gục đầu xuống bàn và khóc thôi .Rồi thời khắc định mệnh đã đến. Như mọi lần, tôi nhận bài từ tay cô để phát cho các bạn. Liếc qua bài mình, con số ba khiến tim tôi thắc lại. Tôi đã cố không để ai nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên. Vẻ mặt ấy che giấu biết bao sóng gió đang quay cuồng, đang nổi lên trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Tôi biết ăn nói làm sao với cô, với bố mẹ, với bạn bè bây giờ? Tôi lo nghĩ và bất chợt nảy ra một ý... Cô giáo bắt đầu gọi điểm vào sổ. Đến tên tôi, tôi bình tĩnh xướng to "Tám ạ!". Cô giáo dường như không phát hiện. Tôi thở phào nhẹ nhõm và tự nhủ: "Chắc cô không để ý đâu ví có gần chục bài bị điểm kém cơ mà!". Để xóa sạch mọi dấu vết, tối hôm ấy tôi làm lại bài khác rồi lấy bút đỏ ghi điểm "tám" theo nét chữ của cô . Tôi thấy có nỗi lắm nhưng thôi . Vài ngày sau, tôi quyết định gặp cô, nói với cô sự thật sau bao ngày tôi suy nghĩ, đắn đo. Cô không nói gì, chỉ sửa điểm lại cho tôi đúng với con số thật của mình. Lúc ấy, trông nét mặt cô khá nghiêm trang pha lẫn trong đó là một chút buồn rầu, thất vọng. Tôi xin lỗi cô lần nữa và quay về chồ ngồi. Trong suốt buổi học đó, tôi có cảm giác như lúc nào cô cũng nhìn tôi. Nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đã dám dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa sai lầm.

Qua bài học đó, tôi thấy mình thật có lỗi với cô. Tôi mong rằng mọi người đừng bao giờ giống như tôi, điều đó không tốt và sẽ khiến cho những người xung quanh mất niềm tin với chúng ta. Riêng tôi, tôi sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, siêng năng hơn để không phải làm cho thầy cô, cha mẹ buồn lòng nữa.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 9

Lớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Copyright © 2021 HOCTAP247