Hầu hết chúng ta đều đã từng ngồi trên ghế nhà trường , đều có những kỉ niệm vui buồn rất nhiều cảm xúc . những chắc hẵn chúng ta đều có 1 đứa bạn gọi là bạn thân . Và thời học sinh ngây ngô năm cấp 2 của tôi. tôi cũng đã có cho mình 1 đứa bạn thân , không những thân mà còn là rất thân .
Chúng tôi thân nhau chỉ được vài năm nhưng dường như đã thân nhau từ bé vậy đó . dù hiện tại chúng tôi không còn học chung với nhau nữa nhưng có những kỉ niệm không bao giờ mà chúng tôi quên đi được . tôi nhớ năm lớp 8 có vào ngày lần sinh nhật của tôi thì , năm đó tôi cũng khá buồn vì không có ai biết về ngày sinh nhật của tôi , nguyên ngày hôm đó đi học , tôi rất buồn và không muốn nói chuyện với ai cả còn bạn thân của tôi hôm đó bạn ấy nghĩ vì không khỏe cho lắm . Và tôi cũng nghĩ bạn ấy đã quên đi thật ngày sinh nhật của tôi . nhưng khi đi học về nhà tôi thấy bạn ấy đợi tôi ở ngay trước cửa nhà tôi vớ 1 chiếc bánh kem , tuy không lớn nhưng cũng đủ ấm lòng lần đó tui kiểu như rất vui như khi được ik chợ tết vậy đó . Chúng tôi đã thân rất thân nhưng bây giờ rất thân hơn nữa , cùng nhau vượt qua mọi chuyện chia sẽ những vui buồn . đến bây giờ thì tôi không thể nào quên được kỉ niệm năm lớp 8 của tôi được .
Tình bạn là thứ chúng ta nên quý trọng . dù có cho sau này mỗi người 1 hướng đi riêng thì hãy nhớ đến nhau thì đó mới là tình bạn .Cảm ơn bạn vì đã là bạn thân của tôi ..............
Chiều tan học, tôi lại rảo bước trên con đường quen, nơi mà trước đây tôi và Liên – một người bạn thân thiết thuở nhỏ của tôi có bao nhiêu là kỉ niệm, vui có, buồn có. Nhưng có lẽ kỉ niệm về ngày Liên dạy tôi chạy xe đạp làm tôi nhớ mãi…
Ngày ấy,Liên sống cùng bà ngoại ở cạnh nhà tôi, bởi Liên là con gái nên chúng tôi cũng dễ dàng trở nên thân thiết với nhau. Liên là một cô bé rất đáng yêu, hay cười và hơn tôi rất nhiều điều khác. Liên có một làn da nâu với mái tóc ngắn so le khiến cô bé trở nên mạnh mẽ. Tôi yêu mến Liên ở sự mạnh mẽ – Liên chưa lần nào khóc trước mặt tôi !
Sáng nào cũng thế, Liên đều qua nhà tôi và rước tôi đi học. Không phải nhà tôi không có xe mà chỉ vì tôi không biết chạy xe đạp. Cứ như thế mà Liên chở tôi mấy năm liền. Cho đến những ngày cuối cấp 1, đó là ngày cuối tuần, tôi đứng trông mãi mà không thấy Liên đến. Thế là tôi bèn đi qua nhà Liên xem cô nàng có ngủ quên hay không. Đến nhà thì bà ngoại Liên bảo rằng Liên đã đi học rồi. Tôi bắt đầu thấy nóng rơ trong người. Và tôi đi bộ đến trường với sự giận dữ. Có lẽ lúc nhỏ tôi là cô bé được chìu chuộng nên tôi hay tỏ ra khó chịu khi có việc không vừa ý mình. Giờ nghĩ lại thấy mình thật quá đáng!!
Đến lớp, tôi tiến về Liên liền.
– Liên ! Sao hồi sáng Liên không rước Chi? Để Chi đi bộ đau chân rồi nè!!
Liên vẫn điềm nhiên và nói với vẻ nghiêm khắc:
– Sau này tui sẽ không chở Chi đi nữa đâu! Chi lớn rồi chứ còn bé gì đâu. Sáng mai Liên sẽ chỉ cho Chi chạy xe đạp!
Liên nói bấy nhiêu rồi đi ra ngoài, tôi cũng chả nói được điều gì. Sáng hôm sau, Liên bắt đầu tập cho tôi chạy xe. Tôi rất nhát nên khi leo lên xe, đạp được hai, ba vòng đã ngã. Cứ như thế, tôi không chịu được nữa, tôi bắt đầu khóc.
– Chi không tập nữa đâu, té đau lắm!!
– Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà tiếp tục. Nếu không sẽ thất bại mãi đấy.
Câu nói lúc này của Liên khiến tôi có thêm động lực, tôi bắt đầu luyện chạy xe đạp nhiều hơn… Va rồi tôi đã thành công. Hôm ấy tôi sang nhà Liên để khoe kết quả của mình. Thế nhưng, tôi đã rất bất ngờ khi biết rằng ba mẹ Liên đã rước bạn ấy ra Hà Nội. Tôi như không tin vào sự thật nữa. Và đến bấy giờ tôi mới hiểu được câu nói của Liên ” sẽ không chở Chi đi học nữa “… Tôi đứng lặng, nước mắt bỗng rơi.
Ngày hôm nay, tuy mỗi đứa đã mỗi nơi, nhưng tôi vẫn không sao quên được hình bóng của Liên. Tuy đó chỉ là một kỉ niệm nhỏ nhưng nó sẽ mãi mãi là một kỉ niệm – một khinh nghiệm sống trong đời tôi: “Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà tiếp tục”. Giờ này nơi đâu đó, chắc Liên cũng đang nghĩ về tôi… và tôi cũng như vậy
+ Mong cho hay nhất, chúc bạn học tốt!
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247