Hôm đó, cô trả vở Toán cho cả lớp. Đó là môn yêu thích nhất của Linh. Nhưng không hiểu sao nhìn vẻ mặt của Linh rất lo lắng, và tôi còn thấy Linh cứ quay bên này, quay bên kia mãi.
Cô vừa trả vở xong cho các bạn thì đến giờ ra chơi. Tôi liền đến bên Linh. Linh nó:
- Hôm nay, bố mẹ tớ đi làm sớm, tớ không kịp xin mẹ 9.000đ để mua bút nét hoa viết vào vở Toán.
Nói rồi, Linh sực nhớ ra và reo lên:
- A! Đúng rồi! Cậu có hai cái bút Nét Hoa, cậu có thể cho tớ mượn một chiếc được không?
Tôi đứng ngẫm nghĩ một lúc rồi tự đặt câu hỏi cho chính mình: Có nên cho Linh mượn bút không nhỉ? Tôi hơi băn khoăn. Tiếng trống đã vang lên. Tôi liền về chỗ của mình. Cuối cùng, tôi cũng quyết định được và gọi nhỏ:
- Linh ơi! Tớ cho cậu mượn bút này.
Chiếc bút đó do mẹ tặng tôi nhân ngày sinh nhật. Màu mực của chiếc bút rất đẹp. Linh nhận được, vẻ mặt phấn khởi lắm. Mỗi khi viết xong mấy chữ, tôi lại ngẩng lên và cảm thấy mực cứ vơi dần đi theo dòng chữ, con số ngay ngắn, thẳng hàng nằm trên trang giấy của bạn. Hết giờ Toán, Linh trả cho tôi chiếc bút và nói:
- Cảm ơn cậu vì đã cho tớ mượn chiếc bút nhé!
Hôm sau, cô trả vở Toán, cả tôi và Linh đều được điểm 10. Tôi mừng lắm vì đã làm được một việc giúp bạn.
Khi về đến nhà tôi kể lại cho mẹ nghe. Mẹ nói: Con hãy cố gắng giúp bạn nhiều hơn khi gặp khó khăn nhé! Tôi như thấm thía câu nói đấy của mẹ và tôi không bao giờ quên được câu chuyện xảy ra ngày hôm đó.
Có thể nói em là một cô bé có tính cách rất lười,chân tay thì vugj về.Trong nhà này em chx bao giờ làm được điều gì mà đáng ca ngợi cả.Nhưng không hẳn là thế và đã có một lần em làm được một việc tốt khiến bố mẹ rất tự hào về em.
Ngày hôm đó là một ngày nắng vàng dẹp,trời thu trong xanh.Em đang trên đường đi mua cam cho mẹ thì bỗng nhiên thấy một em nhỏ đang ngồi khóc bên vệ đường.Em cũng đang định chạy sang nhưng còn chần chừ vì mẹ đang đợi em mua cam về cho mẹ.Nhưng rồi em chợt nhớ lại vào hai năm trước em cx đã từng bị như thế và cũng đã co một người tốt bụng giúp đỡ em và em bé này cũng thế.Em bé cũng đang cần một người tốt để giúp em .Rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa.Em chạy một mạch đến chỗ em bé và nhẹ nahngf ngồi xuống hỏi;"Làm sao em khóc thế".Em bé vừa lấy tay lau nước mắt và nói:"Em không tìm thấy mẹ".Thấy em bé nhỏ như vậy mà lạc mẹ em hỏi em bé có nhớ đường về nhà không thì em nói có.Nhưng nhà em bé ở xa lắm giờ mà lai em về thì đến bao giờ mới về đến nhà đây.Thế rồi em bé nói với em:"Chị giúp em tìm mẹ đy chị"
Nhìn ánh mắt đáng thương và tội nghiệp của em bé,em mềm lòng và đông ý dẫn em bé về mà.Thế rồi em bế em bé nên xe và bắt đầu lai em bé về.Lúc này cũng gần 5 giờ tối r.Em và em bé vừa đi vừa nói những câu truyện linh tinh.Chẳng đấy 15 phút sau thỳ cũng đến nhà em bé.Em chào tạm biệt và đy về nhà.
Về đến nhà em thấy mẹ em đang đy đy lại lại nhìn có vẻ lo cho em lắm.Sau đó em bước vào nhà và kể hết cho mẹ nghe.Sau khi nghe xog mẹ em vui và khen em giỏi lắm.
Tuy cậu tryện này đã qua lâu r nhưng em vẫn nhớ mãi vì có lẽ đây là lần đầu tiên em làm được một việc thật sự ý nghĩa như vậy.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247