Hôm nay là ngày vui nhất của bà con quê em, bởi hôm nay lúa đã chín vàng, mọi người kéo nhau ra đồng gặt lúa về.
Dưới ánh nắng mặt trời mùa hạ vàng tươi rực rỡ, nhưng bông lúa như những viên ngọc quý đang chờ người đến nhặt. Dọc các bờ đi giữa các thửa ruộng là các cô, các chú, các bác nông dân nói cười rôm rả kiểm tra lúa. Họ thảo luận với nhau xem nên gạt từ hướng nào thì sẽ tiện hơn cho việc di chuyển. Tiếng xì xào xì xầm hòa vào tiếng lúa xào xạc nghe sao mà vui tai.
Chỉ thoáng sau, cả cánh đồng bắt đầu nào nhiệt lên hẳn. Mọi người xắn áo xuống gặt lúa chất thành từng đống nhỏ. Rồi bốc chúng ra phía máy tuốt lúa để tách bông lúa ra khỏi bông. Những hạt thóc vàng ươm, mình căng mẩy rớt ào ào vào túi đựng như dòng vàng vậy, khiến mọi người cười tít hết cả mắt. Những bông lúa thì cứ thế bay ra ngoài như một cơn mưa. Cuối ngày, mọi người chất lúa, chất rơm lên xe bò rồi kéo về nhà. Khuôn mặt ai cũng ửng đỏ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo vì mệt nhưng đều hiện một nụ cười hạnh phúc
Đó chính là cảnh ngày mùa trên đồng lúa quê em. Nó mộc mạc, giản dị nhưng cũng đầm ấm, hạnh phúc vô cùng.
#dangbinh
Chào em, em tham khảo gợi ý sau để làm bài em nhé:
Mùa xuân là mùa mở đầu một năm mới (theo âm lịch), cũng là mùa của lễ hội trên các vùng miền đất nước Việt Nam. Vào mùa xuân ba năm trước, sau Tết Nguyên đán, tôi được bố mẹ cho đi xem hát quan họ ở hội Lim (thuộc huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh - quê nội của tôi). Đó là một buổi biểu diễn quan họ thật đặc biệt và đáng nhớ với tôi!
Cũng như mọi năm, hội Lim diễn ra chính hội vào 13 tháng Giêng (âm lịch) nên vào ngày đó, mọi người dân không chỉ ở Tiên Du, Bắc Ninh mà còn ở các tỉnh, thành phố lân cận kéo dài đến dự hội đông nườm nượp. Ai cũng hớn hở và náo nức được chen chân vào dòng người tấp nập, đặc biệt để được nghe các làng quan họ hát giao duyên với nhau. Từ đêm hôm trước, các liền anh, liền chị của các làng quan họ Bắc Ninh đã gặp gỡ và hát canh (hát thâu đêm) ở trong đình làng cổ. Sáng ngày 13 tháng Giêng, họ lại tiếp tục biểu diễn những làn điệu dân ca hay nhất dành tặng khán giả từ khắp nơi đổ về. Từ đình làng, hai tốp hát quan họ gồm các liền anh và liền chị xuống hai chiếc thuyền rồng đi vòng quanh hồ nước rộng dưới chân đồi Lim. Vẫn là những cô gái, chàng trai thôn quê bình dị hàng ngày, vậy mà vào ngày hội Lim, họ tưởng chừng như đã biến thành một người khác khi khoác lên mình bộ trang phục truyền thống của người quan họ. Các liền anh trông thật thanh lịch, hào hoa, còn các liền chị thì duyên dáng, nổi bật trong chiếc áo tứ thân mềm mại, nhiều màu sắc, đầu chít khăn mỏ quạ, tay cầm chiếc nón ba tầm rộng vành.
Khuôn mặt ai cũng ánh lên nụ cười rạng rỡ và đằm thắm. Khắp không gian rộng lớn của đồi Lim tràn ngập giọng hát trầm ấm của các liền anh và giọng ngân vang, thánh thót, trong trẻo của các liền chị. Họ giao lưu, đối đáp với nhau thật duyên dáng bằng những lời “mời trầu”, “mời nước”, bằng những giai điệu ngọt ngào, da diết để bày tỏ tình cảm nhớ thương, hờn giận, khát khao hạnh phúc như “Cây trúc xinh”, “Bèo dạt mây trôi”, “Ngồi tựa mạn thuyền”, “Còn duyên”,... Vừa hát, các liền anh, liền chị vừa trao nhau những ánh mắt dịu dàng, tình cảm. Những người dự hội tập trung xung quanh hồ; ai cũng say sưa chìm đắm trong những làn điệu dân ca ngọt ngào của làng quan họ. Họ tưởng như quên đi cả thời gian và không gian xung quanh mình. Sau khoảng một tiếng, hai tốp quan họ chia tay nhau bằng lời bài hát “Giã bạn”. Những câu ca “Người ơi người ở đừng về” láy đi láy lại như tiếng lòng tha thiết, lưu luyến của kẻ ở người đi. Còn người xem thì cũng nán lại, không muốn về bởi tiếng hát vẫn còn vang vọng đâu đây, và dư âm của cuộc hát còn vương vấn mãi. Mặc dù không hiểu hết được từng lời của bài hát nhưng tôi vẫn cảm nhận được vẻ đẹp duyên dáng, thanh lịch và tình cảm sâu nặng của người làng quan họ quê tôi qua cuộc hát. Bố mẹ vừa giải thích cho tôi những điều tôi chưa hiểu, vừa tỏ vẻ rất vui vì thấy tôi yêu thích buổi biểu diễn dân ca đó.
Trở về từ buổi biểu diễn quan họ Bắc Ninh ở hội Lim năm ấy, tôi vẫn còn bâng khuâng nhớ mãi hình ảnh những liền anh liền chị duyên dáng với giọng hát ngọt ngào, tha thiết. Buổi biểu diễn âm nhạc dân gian đặc biệt đó cũng giúp tôi thêm hiểu nhạc dân gian đặc biệt đó cũng giúp tôi thêm hiểu biết và yêu mến hơn âm nhạc truyền thống và con người Việt Nam hiền hòa, hồn hậu.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247