Suốt cuộc đời mình tôi sẽ gặp gỡ, làm quen với biết bao người. Và cũng sẽ có biết bao người tôi trân trọng, yêu quý. Nhưng có một điều không thể nào khác được: chẳng có ai thay thế được người mẹ yêu quý của tôi. Với tôi mẹ là người sinh thành, nuôi nấng, chở che… mẹ là niềm vui, niềm hạnh phức và lẽ sống của đời tôi.
Mẹ tôi đã gần bốn mươi tuổi. Mẹ có dáng vẻ cao gầy và mảnh dẻ. Làn da mẹ nâu màu rám nắng. Mái tóc rất dài nhưng luôn được mẹ búi gọn sau gáy. Nhưng ở mẹ, tôi yêu nhất là đôi mắt. Đôi mắt mẹ sâu và lắng đọng biết bao tình cảm yêu thương. Bố tôi thường nói rằng đó chính là quà tặng quí giá mà cuộc sống đã ban cho bố con tôi. Tôi không biết bố tôi cảm nhận thế nào về đôi mắt của mẹ nhưng với tôi, khi nhìn vào đôi mắt ấy tôi luôn hiểu mẹ yêu tôi biết nhường nào. Lúc tôi buồn, con tôi – đôi mắt mẹ trũng sâu hằn lên những nỗi lo lắng, suy tư. Ngày tôi vui, đôi mắt mẹ lại ánh lên những tia sáng hy vọng. Cũng có khi tôi mắc lỗi, đôi mắt mẹ tôi chẳng dám nhìn vào nhưng cũng hiểu nó u sầu và thất vọng đến nhường nào. Đôi mắt là cánh cửa tâm hồn mà mẹ luôn dang rộng để đón tôi bước vào.
Nhưng tôi yêu mẹ không chỉ vì ánh mắt của Người mà còn bởi những điều tốt đẹp nhất mẹ đã mang đến cho gia đình. Bố kể rằng mẹ rất thích công việc của mình ở công ti – đó là một công việc liên quan đến lĩnh vực ngoại giao – nhưng sau khi sinh tôi, để chăm sóc cho hai anh em tôi và thu xếp công việc gia đình tốt nhất, mẹ đã quyết định nghỉ việc ở công ti. Mẹ hy sinh tất cả chỉ để cho gia đình mình có những phút giây vui vẻ. Mẹ dạy anh em tôi học bài trên lớp, cách nói năng, cư xử với mọi người. Những anh bạn của anh tôi hầu hết đều khá vụng về, lóng ngóng và lại hay nóng nảy nữa. Nhưng anh tôi không rõ mẹ rèn thế nào mà anh biết nấu ăn rất ngon, biết tự giặt đồ cho mình, biết giúp đỡ các bạn gái cùng lớp (nên anh được các chị quý lắm, tôi cũng được quý theo – các chị ấy hay gửi kẹo cho tôi lắm!). Đến lượt tôi, mẹ nói rằng tôi là con gái càng cần cẩn thận, khéo léo hơn nữa. Mẹ thường cho tôi đi chợ cùng, dạy tôi cách chọn rau quả, thịt cá. Lúc nấu ăn mẹ cũng để tôi phụ cùng, vừa nấu mẹ vừa giảng giải hướng dẫn tôi chuyện bếp núc. Đặc biệt là chuyện học hành của anh em tôi không hiểu sao mẹ cũng hướng dẫn tất cả các môn được. Tôi đem thắc mắc ấy hỏi bố, bố cười bảo: “Mẹ ngày xưa là học sinh xuất sắc đấy!”. Cứ thế, bao lo toan, vất vả mẹ đã âm thầm thu xếp vẹn tròn. Mẹ đã cho tôi bao bài học quý giá trên đời.
Lớp học
Dường như tuổi thơ của mỗi con người luôn gắn bó với chiếc ghế nhà trường, với hình ảnh người thầy, người cô cùng bạn bè thân thiết. Tôi cũng vậy, những kỉ niệm về trường lớp, bè bạn có lẽ sẽ đi theo tôi đến suốt cuộc đời, cho tôi niềm vui, hạnh phúc mỗi khi nghĩ về.
Đời học sinh thật dài nhưng cũng thật ngắn khi ta ngày càng trưởng thành, lớn khôn và dần rời ghế nhà trường. Chầm chậm bước đi giữa sân trường, cảm nhận làn gió vuốt ve khuôn mặt, ngắm nhìn những chiếc lá rơi, hít thở hương thơm nhè nhẹ của cỏ cây trong tiết hơi se lạnh của những ngày cuối thu. Ngôi trường mới chợt trỏ nên thân quen lạ kì. Tôi không khỏi nhớ lại những kỉ niệm đã qua, những mảng kí hiện lên rõ nét, khắc sâu trong trái tim tôi từ khi mới chập chững bước vào trường mẫu giáo cho đến bây giờ. Tôi lớn dần trong sự chăm lo, giáo dục của nhà trường, thầy cô, hiểu được cách để yêu thương mọi người, biết thêm nhiều điều thú vị về thế giới xung quanh.
xin ctlhn
Dường như tuổi thơ của mỗi con người luôn gắn bó với chiếc ghế nhà trường, với hình ảnh người thầy, người cô cùng bạn bè thân thiết. Tôi cũng vậy, những kỉ niệm về trường lớp, bè bạn có lẽ sẽ đi theo tôi đến suốt cuộc đời, cho tôi niềm vui, hạnh phúc mỗi khi nghĩ về.
Đời học sinh thật dài nhưng cũng thật ngắn khi ta ngày càng trưởng thành, lớn khôn và dần rời ghế nhà trường. Chầm chậm bước đi giữa sân trường, cảm nhận làn gió vuốt ve khuôn mặt, ngắm nhìn những chiếc lá rơi, hít thở hương thơm nhè nhẹ của cỏ cây trong tiết hơi se lạnh của những ngày cuối thu. Ngôi trường mới chợt trỏ nên thân quen lạ kì. Tôi không khỏi nhớ lại những kỉ niệm đã qua, những mảng kí hiện lên rõ nét, khắc sâu trong trái tim tôi từ khi mới chập chững bước vào trường mẫu giáo cho đến bây giờ. Tôi lớn dần trong sự chăm lo, giáo dục của nhà trường, thầy cô, hiểu được cách để yêu thương mọi người, biết thêm nhiều điều thú vị về thế giới xung quanh.
Ở ngôi trường mới này, tôi có những người thầy người cô mới, quen thêm nhiều bạn bè mới, cho tôi những tình cảm mới, những kỉ niệm mới. Như mọi người vẫn nhận xét tôi là một người khá nhút nhát, hiền lành và ít nói nhưng bởi vì tôi có những người bạn hoạt bát, nhanh nhẹn nên tôi dễ dàng thân thiết và hòa đồng cùng mọi người. Thầy cô giáo mang đến cho chúng tôi những bài học mới, kiến thức mới, giảng giải kĩ càng cho chúng tôi hiểu. Thầy cô trao cho chúng tôi những ánh mắt chứa đầy yêu thương, truyền đạt bao xúc cảm , bao nỗ lực, tâm huyết qua từng bài giảng. Dù chỉ hơn một tháng học tập ở đây nhưng tôi rất vui, nơi này dần gắn bó với tôi hơn vì tôi là một thành viên của tập thể lớp 10B2, và bởi vì chúng tôi ngày càng thân thiết, yêu quý nhau hơn, từ những con người xa lạ không quen biết trở nên gần gũi, dần dần quan tâm nhau hơn. Tôi là kiểu người sống lạc quan nên đôi lúc quá vô tư mà quên dành quan tâm cho mọi người xung quanh, đến khi nhận ra lại thấy mình sao vô tâm thế, đáng trách thế. Cũng bởi vì khá trầm nên thình thoảng tôi lại ngần ngại khi trò chuyện, vui đùa cùng các bạn trong lớp, nhưng có lẽ thởi gian qua đi sẽ rút ngắn dần khoảng cách giữa chúng tôi, mang chúng tôi xích lại gần nhau hơn, yêu quý và trân trọng nhau hơn. Tôi sẽ học cách để yêu thương mọi người, cho đi nhiều hơn vì như thế tôi cũng sẽ nhận lại nhiều hơn.
Lớp học của chúng tôi không khi nào ngớt tiếng cười đùa vui vẻ, tình cảm gắn bó cứ thế ngày một dâng cao trong trái tim mỗi người. Mỗi khi đến giờ ra chơi, sân trường lại trở nên đông đúc nhộn nhịp, có người rượt đuổi nhau, trò chuyện vui vẻ, có người lại cố gắng học bài cho tiết học tiếp theo,…Ngắm nhìn bầu trời, hàng cây, khoảng sân không khỏi nhẹ mỉm cười, tôi phải làm quen với môi trường học tập mới này, phải yêu quý ngôi trường này. Nơi đây dần trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi, bởi ở đây có những con người mà tôi bắt đầu yêu quý, từng gương mặt, nụ cười, từng hành động, cử chỉ cùng dần lắng sâu trong trái tim tôi.
Hy vọng rằng quãng thời gian học tập, rèn luyện ở đây sẽ làm cho tình cảm thầy trò trở nên gần gũi, tình cảm bạn bè sẽ ngày một khắng khít và tình yêu dành cho ngôi trường này cũng lớn dần lên.Thật mong rằng mỗi chúng ta sẽ ghi lại trong kí ức của nhau những khoảnh khắc, kỉ niệm đẹp nhất, gắn kết tâm hồn lại với nhau. Cho đến lúc rời xa thì tôi cũng sẽ không bao giờ quên nơi này, sẽ vẫn yêu, vẫn quý, vẫn trân trọng những hình ảnh đẹp đẽ đó như món quà của một cuộc sống ban tặng. Và tương lai vẫn còn ở phía trước, những trang kỉ niệm vẫn đang được chúng tôi viết tiếp…
mẹ
Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.
Những câu thơ trên đã nói lên được tình yêu thương và hi sinh vô bờ bến của những người mẹ. Dù cho người đó bao nhiêu tuổi, làm công việc gì, tình cách như thế nào. Thì khi đã là một người mẹ, người đó sẽ mãi luôn là một người mẹ thương yêu con vô điều kiện. Mẹ của em cũng là một người phụ nữ như thế.
Mẹ em là một người phụ nữ miền Tây chân chất, thật thà. Do gia đình nghèo khó, nên từ bé mẹ đã phải làm việc vất vả. Đôi bàn tay mẹ thô ráp, làn da mẹ nâu sạm đi vì nắng và gió. Những khổ cực, vất vả hằn lên đôi mắt mẹ. Em thường nghe trong tiếng bà bỏm bẻm nhai trầu, cái tặc lưỡi, tiếc rẻ: Con này, số nó khổ… Quanh năm, mẹ chẳng có lúc nào ngơi nhàn. Làm ruộng, làm vườn, mò cua bắt ốc, rồi chăn nuôi một đàn lợn nái ở sau nhà. Lại cả dọn dẹp, chăm sóc cho gia đình với hai đứa con thơ nữa.
Vất vả là thế, nhưng mẹ chẳng bao giờ than thở hay buồn chán cả. Mẹ thường bảo: Mẹ đã sướng hơn bao người rồi, vì mẹ có một gia đình hạnh phúc. Niềm hạnh phúc ấy do chính mẹ em xây dựng nên bằng tình yêu thương. Tình yêu thương ấy em cảm nhận rõ ràng qua từng cử chỉ, hành động, dù mẹ không bao giờ nói những lời ngọt ngào như trên phim. Em cảm nhận được tình thương của mẹ qua chiếc áo trắng sạch sẽ, thơm mùi nắng mới. Qua hộp cơm ngon lành, gọn gàng trong túi. Qua những cái vuốt ve nhẹ nhàng, nâng niu của mẹ khi buộc tóc cho em. Và qua cả những ánh mắt, những nụ cười hiền từ. Ánh mặt mẹ khi nhìn em ngọt ấm như những giọt mật ong vậy. Nó khiến em cảm thấy hạnh phúc vì được yêu thương.
Ấy thế nên, chẳng có gì lạ, khi em yêu quý mẹ đến như thế. Em yêu những món ăn bình đạm mẹ nấu, yêu những lời nhắc nhở dài dòng của mẹ, yêu chiếc áo hoa nhiều màu mẹ thường mặc khi ra chợ, yêu nụ cười hằn đầy những vết chân chim. Mỗi ngày, em luôn cố gắng để mẹ được vui, được hạnh phúc. Để một ngày, bà không còn tặc lưỡi những câu vu vơ rằng số nó khổ nữa. Bắt đầu từ những hành động nhỏ như giúp mẹ nhặt rau, quét nhà, gấp áo quần, tâm sự cùng mẹ… Và rồi, chắc chắn một ngày không xa, em sẽ giúp mẹ được những điều lớn lao hơn nữa. Đơn giản bởi vì mẹ là người em yêu quý nhất trên cuộc đời này.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247