Trang chủ Tiếng Việt Lớp 5 Hãy kể lại một câu chuyện về lòng vị tha,thông...

Hãy kể lại một câu chuyện về lòng vị tha,thông cảm. câu hỏi 446696 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Hãy kể lại một câu chuyện về lòng vị tha,thông cảm.

Lời giải 1 :

Câu truyện này tên là : Bài học về lòng vị tha

Co nhân viên kiểm soát vé với mái tóc vàng hoa và đôi mắt đỏ chót xuất hiện yêu cầu kiểm tra vé của hành khách trên tầu.Đúng lúc đó,người đàn ông vội đua chiếc vé của mình cho cô,cô nhân viên nhăn mặt,nới:

 - Vé này là vé trẻ em,sao anh lại dùng vé trẻ em?

Anh thanh niên bối rối:

-Tôi là người tàn tật,tôi thấy vé trre em và vé người tàn tật đều giống nhau,bằng 50% giá vé bình thường.

Cô nhân viên cao giọng:

- Tôi yêu cầu được xem giấy chứng nhận tàn tật của anh.

-Xin lỗi nhưng tôi vội quá nên ......

Người đàn ông bối rối trả lời.

Cô nhân viên sẵng giọng:

-Tôi không cần biết,tóm lại nếu không có giấy chứng nhận tàn tật, anh phải trả thêm 50% giá vé.

Anh thanh niên đành kéo ống quần lộ ra một cái chân giả,nói:

-Xin cô thông cảm,tôi bị tai nạn lao động,phải cưa bàn chân phải ,điều đó đã khiến tôi không thể làm việc,mong cô...

Cô nhân viên lúc này quát thảng vào mặt anh làm cho toa tàu trở nên ồn ào.

Bên cạnh chỗ 2 người đang đứng có một ông già đang ngồi đọc báo .Tưởng cụ không để ý ai ngờ cụ lại theo dõi câu chuyện từ đầu tới cuối.Đặt tờ báo xuống,cụ ôn tồn đến bên cô gái, hỏi :

-Này, cô có phải phụ nữa không ?

Cô gái nhăn mặt:

Ông điên ak, tôi không phải phụ nữ chảng lẽ lại là đàn ông?

Ông già cười nhẹ rồi nói;

-Thế cô cho chúng tôi xem giấy chứng nhận phụ nữ của cô đi,chúng tôi cũng thê chỉ tin vào giấy tờ chứ khoong tin vào những lời nới xuông hay con mắt nhìn.

Cả toa tàu cười phá lên,còn cô nhân viên kia thì tở ra xấu hổ,cố ý tìm lí do chuồn đi.anh thanh niên rưng rưng nước mắt hết lời cảm ơn ông lão.Ông vẫy tay ,ra hiệu bảo anh ngồi xuống.Chuyến tàu vẫn lao vút về phía trước nhưng câu chuyện trên tàu hôm ấy không ai có thể quên được.

Thảo luận

Lời giải 2 :

Đây là câu chuyện về hai anh em nọ sống bên nhau ở một làng quê nhỏ, cùng nhau chăm chỉ làm ruộng, làm việc bên gia đình. Hai anh em từ trước đến giờ luôn yêu thương và giúp đỡ nhau hết lòng nhưng chỉ vì một hiểu lầm nhỏ mà hai anh em dần xa cách nhau, không nói chuyện. Cả hai bên đều im lặng trong nhiều tuần, ẩn nhẫn sự tức giận trong đó.

Một ngày nọ, có một người thợ mộc già gõ cửa nhà anh trai. Ông nói: "Tôi có thể làm và sửa chữa được nhiều thứ, nhà anh có cần sửa gì không?" Người anh trai ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời: "Được, tôi có công việc cho bác đây". Rồi người anh dẫn người thợ mộc già ra sau nhà và chỉ: "Nhà bên cạnh là nhà em tôi, ngày xưa có con lạch nhỏ giữa hai nhà chúng tôi. Gần đây, em tôi đã cố ý trồng thật nhiều cây cao đồng thời đào rộng con lạch ra, biến nó thành ranh giới giữa hai nhà. Bác nhìn thấy rồi đấy, thế nên, bác hãy dựng hẳn một hàng rào cao 3m cho tôi. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy khuôn mặt của nó nữa."

Người thợ mộc già nghĩ thầm trong một vài phút rồi nói: “Tôi hiểu rồi”.

Người anh trai đã giúp người thợ mộc già mang gỗ và dụng cụ ra sau nhà rồi tất tả ra đồng làm việc. Đến buổi tối, người anh mới về nhà, lúc này người thợ mộc đã làm xong công việc được giao. Khi ra sau nhà kiểm tra thì người anh trai choáng váng. Mặt anh bần thần và anh không thể nói được câu gì. 

Chỗ đáng nhẽ là một hàng rào cao, to chắc chắn thì lại là một cây cầu xuất hiện. Một cây cầu gỗ thực sự đặc biệt, thành cầu được chạm khắc rất phức tạp, nó là một tác phẩm nghệ thuật chứ không phải một cây cầu bình thường. Cùng lúc đó, người em trai cũng tình cờ ở đó. Anh ta lao vội qua cầu và ôm lấy anh trai mình, xúc động nói: "Anh, anh đã xây một cái cầu nối hai nhà, sau tất cả những gì em đã nói và làm không phải với anh...Em xin lỗi anh rất nhiều". Người anh trai cũng bất ngờ, và bật khóc. Trong khi hai anh em đang ôm, cùng nhau xin lỗi và giải thích mọi chuyện thì người thợ già cũng sắp xếp, dọn lại đồ, dụng cụ của bản thân, chuẩn bị đi về. 

Người anh vội quay lại nói: "Bác đừng vội đi, hãy ở lại ăn với chúng cháu bữa cơm, cháu nghĩ cháu cần sữa chữa nhiều đồ cần tới bác nữa". 

Người thợ mộc già cười hiền nói: "Tôi cũng thích ở lại lắm, nhưng tôi còn nhiều cây cầu cần làm và những thứ cần sửa ở những nơi khác nữa, cậu trai ạ,...".

Có lẽ, chúng ta thường để sự tức giận đẩy bản thân xa khỏi những người thân yêu của mình. Đừng để điều đó xảy ra với bạn. Hãy rộng lòng tha thứ và vị tha, trân trọng những gì mà bạn đang có. 

Hãy nhớ rằng: Quá khứ không thể thay đổi được, nhưng tương lai thì có thể. Không thể chỉ vì cãi nhau mà có thể làm hỏng một kết nối bền chặt. Hãy luôn vị tha với mọi người xung quanh bạn, xây dựng cây cầu của bạn khi bạn cần thiết và luôn luôn bước lên chúng với một nụ cười.

Bạn có biết?

Tiếng Việt, cũng gọi là tiếng Việt Nam Việt ngữ là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc.

Nguồn : Wikipedia - Bách khoa toàn thư

Tâm sự 5

Lớp 5 - Là năm cuối cấp tiểu học, áp lực thi cử nhiều mà sắp phải xa trường lớp, thầy cô, ban bè thân quen. Đây là năm mà các em sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng các em đừng lo nhé mọi chuyện sẽ tốt lên thôi !

Nguồn : ADMIN :))

Copyright © 2021 HOCTAP247