ừ xa xưa, tinh thần tương thân tương ái đã trở thành một giá trị cao quý trong truyền thống văn hóa của dân tộc ta. Chính vì thế, các câu tục ngữ “lá lành đùm lá rách”, “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, “của ít lòng nhiều”,… được lưu truyền từ thế hệ này đến thế hệ khác, vừa thể hiện thái độ ứng xử, vừa thể hiện phẩm chất văn hóa của mỗi người. Tới hôm nay, giá trị này vẫn được bảo tồn, phát huy và ở bình diện xã hội, các hoạt động quyên góp, ủng hộ người nghèo, người khuyết tật, trẻ em nghèo hiếu học vẫn đang diễn ra hàng ngày.Đó là tình cảm tốt đẹp, là sự bày tỏ, là lòng mong muốn được cùng chia sẻ với sự thiệt thòi của đồng bào mình. Cũng chính vì đó mà tôi và đoàn từ thiện CHUNG MỘT TẤM LÒNG đã không ngần ngại vượt khó để đến được với các thôn làng, các vùng miền xa xôi. Ở đó, nơi các đồng bào dân tộc thiểu số đang sinh sống nhằm chia sẻ bớt những hoàn cảnh, những khó khăn hiện tại của các em nhỏ đang phải chịu những hệ lụy từ những hủ tục lạc hậu của các thế hệ trước đem lại. Để rồi ghi chép lại những mảnh đời đó vào chương trình từ thiện CHUNG MỘT TẤM LÒNG, nhằm kêu gọi ủng hộ thực tế từ các quý mạnh thường quân, cho các em có thể như bao trẻ em khác được đi học, được đến trường và được nhiều sự quan tâm từ cộng đồng này. Công tác từ thiện đã không còn xa lạ với những người con Việt, thể hiện đạo lý tốt đẹp “Thương người như thể thương thân”,của ông cha ta từ ngàn đời xưa. Nhưng đối với tôi, đây là lần đầu tiên, tôi có cơ hội được trực tiếp tham gia một chuyến đi từ thiện cùng với hội từ thiện CHUNG MỘT TẤM LÒNG được thành lập bởi một tập thể y, bác sỹ từ khắp mọi miền của tổ quốc, tình nguyện khám, chữa bệnh và phát thuốc miễn phí cho người nghèo, do Bác sĩ TRẦN LƯƠNG BẰNG làm trưởng đoàn. Hơn nữa, tôi đã có một chuyến đi đầy ý nghĩa, lắng đọng, khắc sâu trong tâm trí và khi đã trở về với cuộc sống thường nhật với nhiều nỗi lo toan nhưng trong tôi vẫn còn vẹn nguyên những cảm xúc về chuyến đi ấy.Tôi đến được với đoàn từ thiện CHUNG MỘT TẤM LÒNG là do xuất phát từ ý tưởng của các bạn phòng Marketing công ty tôi. Mùa thu năm đó, một nhóm các bạn phòng Mar với câu slogan gắn trên miếng thùng carton cắt hình trái tim xinh xắn với dòng chữ : “GOĂN ĐÔ LA – MỘT NỤ HÔN”, đã tạo nên một không khí sôi động trong trang phục mặt nạ chú hề, nón giấy, cùng chiếc thùng quyên góp làm từ thiện vào ngày 19/9/2010 : CHỦ ĐỀ "VUI TRUNG THU CÙNG NGƯỜI S'TIÊNG Ở BÌNH PHƯỚC ".Các bạn đi khắp các phòng ban của công ty quyên góp mỗi người 1USD trị giá bằng 20.000 VND (tại thời điểm đó), những người ủng hộ được các bạn tặng lại một nụ hôn.Nhưng ai cũng vui vẻ đóng góp mà không cần nhận lại “quà tặng tinh thần” của các bạn. Đội quyên góp mang phong cách khác lạ và trẻ trung, và một điều thuyết phục mọi người đó là các bạn còn rất trẻ nhưng đã làm được một điều rất cao cả là giúp ích cho cộng đồng. Sau đợt vận động đó,tôi đã liên hệ với các bạn phòng Mar để được tham gia làm từ thiện. Một điều mà tôi ấp ủ từ bấy lâu nay nhưng tôi chưa có dịp để thực hiện.Ngoài việc đóng góp trong công ty, về nhà tôi quyên góp từ anh chị em trong gia đình, bạn bè và hàng xóm, tôi đã có được số quà kha khá : Bao gồm 300.000 VND, 2 thùng bánh, một thùng kẹo và một số tập vở học sinh.Cuộc quyên góp của tôi kết thúc vào lúc 22h cùng ngày.Tối hôm đó, tôi hồi hộp và vui không thể nào tả nổi. Tôi mong cho trời mau sáng để tôi được bắt đầu cuộc hành trình mà tôi hằng mơ ước. Năm giờ sáng hôm đó tôi thức dậy đi đến đường Điện Biên Phủ để cùng khởi hành với đoàn,trong lòng một cảm giác lâng lâng khó tả .Chiếc xe từ từ lăn bánh với hành trang là ổ bánh mì ăn tạm để kịp chuyến đi. Tôi tạm xa thành phố cùng với nhịp sống hối hả giữa những bộn bề lo toan trong công việc và cuộc sống để đến với bà con dân tộc vùng sâu ,vùng xa.Địa điểm mà chúng tôi đã đến đó là : Ấp 6, xã Đồng Tiến, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước. Đồng Tiến có địa hình đồi núi, nơi đây chủ yếu tập trung các dân tộc như: Kinh, Stiêng, Hoa, Khơme …Đồng Tiến là một trong những xã nghèo nhất của huyện.Toàn xã chỉ có 1 trường học và các em ở đây đi học khá vất vả, một số em không có được đôi dép để mà đi học. Quần áo thì mặc chung: đi học, lên rẫy,chăn bò, chơi đùa đều là một bộ quần áo đó. Sách vở cập viết thì thiếu thốn đủ thứ.Một số em trong 1 tuần liền chỉ ăn khoai, bắp và các thức ăn đúng nghĩa núi rừng, không có hột cơm nào trong bụng.Mười giờ sáng chúng tôi có mặt tại trạm y tế của xã để khám chữa bệnh, phát thuốc, phát quà cho bà con và các em nhỏ dân tộc S’tiêng.Trước mặt tôi là những con người chân chất, bình dị, thật thà chịu thương, chịu khó, bám núi, bám rừng để sống. Nhớ lại lần đầu tiên tôi đặt chân đến nơi đây. Tôi cảm thấy sự yên bình, lắng đọng trong tâm hồn. Nó trái ngược hoàn toàn với cuộc sống ồn ào,náo nhiệt,của người dân thành phố. Và giờ đây tôi thực sự cảm nhận được nét hiền hòa, thanh bình của một vùng sâu,vùng xa với những con đường đèo mộc mạc uốn lượn cùng những hàng cây xanh mát. Xa xa là những áng mây ẩn hiện sau những vách núi tạo nên một bức tranh thiên nhiên rất sống động, thơ mộng. Cuộc sống người dân nơi đây rất bình dị trong những căn nhà lá đơn sơ và chẳng ai nghĩ đó là nơi họ sống.Nhưng khi xe chạy qua, tôi đều bắt gặp những nụ cười nở trên môi những em bé lem luốt cho đến những người lớn lam lũ. Thật vậy, cuộc sống vất vả như thế nhưng họ luôn lạc quan yêu đời..Cuộc sống của đồng bào nơi đây dường như gắn liền với tự nhiên, chỉ đơn giản như măng rừng, rau, quả, sắn, củi...giúp họ sống qua từng ngày. Họ vừa lạnh, vừa đói, trình độ văn hoá thì rất thấp nếu không muốn nói là không có trình độ. Họ sinh con rất đông và rất sớm nhưng cuộc sống lại tạm bợ như vậy đó. Thiếu cái ăn, cái mặc luôn chờ chực và bao quanh cuộc sống thường ngày của họ. Chính vì thế, theo sự phân công của trưởng đoàn, mọi người nhanh chóng tham gia dốc sức chuyển hàng hóa một cách nhanh nhất để trao gửi những phần quà đến cho đồng bào, góp phần cải thiện cuộc sống, giúp họ đỡ chật vật lam lũ hơn. Nhiều đồ vật thiết yếu như sữa, bánh, tập vở, cặp sách, quần áo, đồ chơi, lồng đèn, đã được đoàn chuyển đến tận tay của từng em. Niềm vui vỡ òa, những giọt nước mắt vì xúc động, những tiếng cười giòn tan của các em nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn, càng khiến cho chúng tôi cảm thấy hoạt động, chương trình từ thiện lần này thật có ý nghĩa. Mặc dù về mặt vật chất chưa thật nhiều nhưng về mặt tinh thần đó là cả một tấm lòng lớn lao của toàn thể đoàn từ thiện CHUNG MỘT TẤM LÒNG.Và dường như mọi khoảng cách đều tan biến, chỉ còn lại những nụ cười hạnh phúc trên gương mặt của họ, đặc biệt là nụ cười các em nhỏ khi nhận đựợc quà và hi vọng những nụ cười hồn nhiên ấy sẽ mãi theo các em trên con đường đời lắm chông gai phía trước. Tôi tin rằng, các em đó nói riêng và những số phận ở đó nói chung, họ có đủ sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh và trở thành những con người có ích cho xã hội. Song song với việc phát quà cho các em nhỏ ,nhóm y, bác sĩ của đoàn tích cực, ân cần , niềm nở, hướng dẫn tận tình, khám bệnh và phát thuốc miễn phí cho toàn thể bà con tại địa phương.Mười lăm giờ chuyến đi từ thiện kết thúc, chúng tôi nói lời tạm biệt bà con và các em nhỏ, quay trở về thành phố, quay trở về với guồng quay của công việc và những lo toan đời sống. Nhưng một điều chắc chắn rằng đoàn từ thiện CHUNG MỘT TẤM LÒNG sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc này, nhớ mãi những nụ cười và cả những giọt nước mắt của các em ngày hôm nay. Thế rồi, chúng tôi phải chia tay với họ, trả lại sự yên tĩnh vốn có của chốn này. Chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh. Trên đường trở về, dường như mọi người đều trở nên im lặng hơn, có lẽ đó là sự mệt mỏi - kết quả của một ngày nhiều hoạt động vất vả, nhưng sự tĩnh lặng ấy còn ẩn chứa nhiều nỗi niềm.Tuy nhiên, bởi có những khoảng lặng như vậy, ta mới đúc kết lại những kinh nghiệm, ta mới thấy cuộc sống còn nhiều điều phải suy nghĩ và xung quanh ta còn biết bao những mảnh đời cần sự quan tâm, sẻ chia.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Copyright © 2021 HOCTAP247